THỐNG KÊ WEBSIE
Khách đã truy cập: 103117
Khách đang online: 3
 
 
THÔNG BÁO NEWS
       
     
Truyện Ngắn
HAI TRUYỆN NGẮN DỰ TRẠI SÁNG TÁC

- Anh Mai! Đúng rồi, đúng anh Mai rồi! Một người đàn ông Căm Phu Chia dáng bệ vệ, nét mặt hồng hào phúc hậu, từ trong quầy lễ tân khách sạn vội vã đi ra cố nắm tay thật chặt, lắc lắc mãi tay một người trong đoàn du lịch của chúng tôi. ...
  Xem tiếp
HỌC TẬP THÁNH GIÓNG - truyện ngắn

Thế là mất bốn năm, bốn năm Tất chịu lép còn hơn hạt thóc rỗng bị người ta dẫm bẹp. Tiu nói gì, Tất cũng “vâng”... “dạ”. Tiu sai gì Tất cũng làm, làm cúc cung, làm tận tụy. Tất tức lắm, mà không làm gì được. Bây giờ thì Tất có thể thỏa mãn được rồi. Tất về hưu, thì Tiu cũng phải về hưu, nhường chức vụ này cho lớp trẻ. ...
  Xem tiếp
A Sad Story

Truyện ngắn " Một câu chuyện buồn" của tôi đã được một người bạn bên Mỹ dịch ra tiếng Anh. Bản dịch này, người bạn đó đã nhờ một người Mỹ chuyển đến tay tôi......
  Xem tiếp
NƠI ẤY HẬU PHƯƠNG

Mẹ chết, vợ có con với người khác. Tất cả những sự việc đó làm cho Minh suy nghĩ đến mụ cả người. Suốt tám năm ở chiến trường, anh khao khát từng giờ, từng phút đoàn tụ gia đình, nhưng không hề nghĩ đến những sự việc này....
  Xem tiếp
KHÚC BIẾN TẤU BUỒN

…Gia đình tôi là một gia đình tư sản ở Sài Gòn. Ba, mẹ đều không muốn tôi đi theo con đường binh nghiệp. Sự kiện “ mậu thân” sáu tám ập đến, trực tiếp chứng kiến đặc công giải phóng đánh vào toà Đại sứ Mỹ, Tổng nha cảnh sát…máu kiêu hùng trong người tôi nổi lên. Trong lớp tôi, một số bạn bè có ý định ra “ bưng” (1...
  Xem tiếp
HAI NGƯỜI MẸ

Má Tư thở dài: - Tui nhớ từng bước chân đến giọng nói của thằng Minh. Lúc còn sống, cứ đánh giặc xong, về lại đây, nó với thằng Hai nhà tui kéo nhau ra giếng tắm. Chúng dội nước ào ào, tiếng cười của hai đứa cứ như tiếng máy xay gạo. ...
  Xem tiếp
NGƯỜI LÍNH ẤY

…Cường cố bước đi thật chậm. Anh đi một quãng xa mới quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy, tạm biệt. Người bác sỹ của Trại đứng đằng xa cũng giơ tay vẫy vẫy, đáp lại, thân thiện. ...
  Xem tiếp
CÁI CHẾT CỦA MỘT ĐỨA BÉ

Ông bác sỹ nói với ông Thanh: - Thần kinh của cháu Tuấn rất nhạy cảm, nó sống thiên về lý trí. Chỉ cần gia đình ông có một xung khắc nhỏ là Tuấn có suy nghĩ dằn vặt – Ông bác sỹ đi đi, lại trong phòng, nét mặt đăm chiêu...
  Xem tiếp
CHUYỆN NGƯỜI LÍNH CÓ TÍNH THÍCH " DỰ TRỮ"

Tính thích dự trữ của Thanh khiến cho nhiều người trong tiểu đội của tôi bực mình. Ai đời, cả tiểu đội xuống nhà ăn, ăn cố cho nhanh còn về tranh thủ ngủ trưa, lấy sức, chiều ra thao trường tập tiếp. Riêng Thanh cứ nhẩn nha, dù bữa ăn ở bếp tập thể đã xong, làm cho mọi người trong tiểu đội phải đợi....
  Xem tiếp
CHIẾC XE ĐẠP MƯỢN

Hảo đạp xe gần như rón rén trên chiếc xe đạp mượn, sợ chiếc xe bị làm sao thì chết! Chiếc xe đạp không phải của mình, đã thế lại mượn của thằng “ Cẩn thận nhất trong đám dân số cẩn thận đang sống trên quả đất”. Thế mới khổ!...
  Xem tiếp
NGUYÊN NHÂN ĐẦU TIÊN

Tân gặp Thuỷ trong một trường hợp nếu ở người khác, có khi họ đánh giá xấu, còn Tân, chính ở hoàn cảnh đặc biệt ấy, nên Tân chú ý....
  Xem tiếp
CÔ BÉ TẬT NGUYỀN

Ông già kể với tôi, giọng cảm động: - …Cháu bị thương trong một lần vợ của tôi bế nó chạy ra hầm trú ẩn. Bom nổ, vợ chết, còn cả người cháu bị vùi trong đất, cũng may là cứu được, nhưng thành con bé tật nguyền. Được cái chăm học và thông minh, tôi dạy đến đâu, cháu biết đến đấy...
  Xem tiếp
KÝ ỨC MỘT THỜI

HIỀN ĐI TẤT TẢ Cuộc họp khẩn trương của xã đội cho biết, huyện đội báo tối nay máy bay Mỹ có khả năng ném bom cầu Nam, một mục tiêu mà trung đội trực chiến của Hiền bảo vệ. ...
  Xem tiếp
CHUYỆN CỦA MẸ

Đang điều trị, thấy tôi chuẩn bị vào thăm ba, mẹ tôi cố gượng dậy, dặn tôi: - Con vào đó, để ý đến sức khỏe của ba. Hỏi ba thiếu thứ gì, về đây nói với mẹ. Chứ ở trong tù chắc ba thiếu nhiều thứ lắm. ...
  Xem tiếp
CON MA HƠ LIÊN

Ngày ấy buôn của tôi như có bão. Người này đồn với người kia, chỗ nào cũng có tiếng thì thầm, nét mặt ai cũng lộ vẻ sợ hãi. Nhiều người đã nhìn thấy con ma Hơ Liên....
  Xem tiếp
MÁ SÁU

Ông Tám về hưu được hơn một năm. Trước khi về hưu, lo cho mình mấy việc mà ông Tám thấy tạm thoả mãn. Những người ông tin tưởng đã xếp vào vị trí chủ chốt trong công ty, sau này chắc họ sẽ không bao giờ quên ơn ông. ...
  Xem tiếp
SƯỚNG ĐẾN NGẤT

Chết Tâm rồi! Phòng tổ chức nhà trường vừa ra thông báo. Tiêu chuẩn hoá cán bộ giảng dạy trường này, thấp nhất, phải có bằng Phó tiến sỹ. Gọi tắt là “ Phờ tờ sờ”.( 1) ...
  Xem tiếp
TIẾN "THỌC MẠCH"

- Yêu cầu tất cả các bạn đứng dậy, đi về! - Chúng tôi ở đây có ảnh hưởng đến sinh hoạt của khu ký túc xá đâu. Ông là gì mà ghê thế! Nói cho mà biết nhé, cái gì cũng vừa vừa thôi. Ông tưởng chức lớp trưởng mà to à ! Đúng là đồ …“thọc mạch” - Cả bọn chúng tôi cùng phản ứng. ...
  Xem tiếp
GIÁ PHẢI TRẢ

Thắng trả giá cho cuộc đời này đắt quá. Hồi cải cách ruộng đất, gia đình Thắng bị quy oan, bố là người có tính nóng nẩy đến độ cố chấp, chẳng chịu qụy lụy ai, vì thế làm khổ lây đến Thắng...
  Xem tiếp
CHIẾC VÉ CÓ BẢO HIỂM

Ông quá mệt không thể lết người đến cửa bán vé, mà có đến gần cửa bán vé cũng không thể mua được vé, vì người mua vé đông như thế kia. Cửa bán vé tàu hoả nhỏ chỉ bằng lỗ tò vò bị đám đông người che kín. Cận ngày tết, mọi người lo về quê, ai cũng cố kiếm một chiếc vé tàu, chẳng ai chịu nhường ai....
  Xem tiếp
DÂY CHUYỀN CÔNG NGHỆ

Đến lúc lắp đặt xong “ dây chuyền công nghệ” làm gậy chống cho người già, ông Mão, chủ tịch tỉnh Q…vẫn chưa tin đó là sự thật. Thỉnh thoảng, nhân lúc không tiếp khách, ông Mão phải véo vào đùi cho có cảm giác mình đang mơ hay đang tỉnh. ...
  Xem tiếp
SỐ CHÓ

Lão Khả có một sở thích duy nhất là “ Chơi chó”. Nghe từ “ chơi chó” mới đầu thấy thế nào ấy. Nhưng nói cho đúng, khi người ta chơi hoa, chơi đá cảnh, chơi gà chọi…thì làm sao lão Khả lại không “ chơi chó”....
  Xem tiếp
TRÁI TIM Ở ĐÂU?

Thu muốn gào lên: - Tôi xin các người, các người hãy để cho tôi yên. Các người không hiểu, hoàn toàn không hiểu anh ấy. Có lúc Thu như bất lực, muốn để cuộc đời mình buông xuôi theo dòng đời. Nhưng lúc bình tĩnh, Thu muốn cưỡng lại, muốn chúng minh với mọi người tình yêu mình đã chọn là đúng đắn. ...
  Xem tiếp
"...EM ĐỪNG ĐI...!"

Quang tự phục mình về tài chinh phục trái tim người đẹp. Bao cô gái đã qua tay Quang rồi, Quang không nhớ nổi nữa.“…Con gái thời này ấy mà !- Quang chặc lưỡi – Cao, to, đẹp trai, nhiều tài lẻ, con nhà giàu như mình… Con gái, có khó mấy, cũng đổ kềnh khi mình tán.”...
  Xem tiếp
VAI DIỄN ĐẠT NHẤT

Ông có quyết định lên chức. Quyết định này của cấp trên không làm cho ai trong cơ quan ngạc nhiên vì họ thấy việc này đối với ông là hoàn toàn xứng đáng. Là một người lãnh đạo mẫu mực, với anh em cấp dưới ông sống chan hoà, tác phong giản dị, khiêm tốn. Còn đối với cấp trên, họ coi ông là một cán bộ có năng lực...
  Xem tiếp
CHUYỆN CHIỀU BA MƯƠI TẾT

Thời sinh viên của chúng tôi, trong những năm tháng khó khăn, có nhiều kỷ niệm, nhất là tình bạn. Tình bạn thời đó sôi nổi, thương nhau, không có một chút tính toán. Nhắc lại những kỷ niệm đó, để hiện tại chúng ta sống với nhau tốt hơn, đẹp hơn...
  Xem tiếp
TẠO HOÁ

Ở một hành tinh xa xôi, cách trai đất cũng phải vài triệu năm ánh sáng, vừa xảy ra một chuyện hết sức lạ lùng. Đứng đầu hành tinh đó là một vị vua, tự hào là “ Minh quân”, có phép thần thông biến hoá...
  Xem tiếp
GIÁ TÔI LÀ ĐÀN BÀ

Tôi bực mình lắm rồi! Tôi viết một truyện ngắn, rất tâm đắc, bỏ ra không biết bao nhiêu công sức. Tôi gửi truyện ngắn đến toà soạn báo Mê Hồn cả tháng, không thấy họ hồi âm. ...
  Xem tiếp
ẢO ẢNH

Tuyết không ngờ được gặp “thần tượng” của mình. Diễn viên Trần Minh trong những bộ phim dã sử hay tâm lý xã hội, anh toàn đóng những vai nhân danh “điều thiện, trung thực” để trừng trị “điều ác, điều giả dối”. ...
  Xem tiếp
BÔNG HOA NHỎ

…Cứ đến đúng bảy giờ kém mười lăm phút, chú ta lại xuất hiện trước hiên nhà tôi, thập thò sau cánh cửa, nói ngập ngừng, có vẻ hơi ngại:...
  Xem tiếp
TÌNH CHA CON

Thằng Tâm cắm phập con dao xuống bàn, lưỡi dao rung lên bần bật, giọng rít lại: - Bà đừng cản tôi, tôi sẽ cho ông ta một bài học. Tôi đã tự hứa với mình điều này trong tù. Tôi không có người cha nào như thế...
  Xem tiếp
KỶ NIỆM TÌNH YÊU

Hồi ấy, sinh viên chúng tôi sống nghèo lắm, không phải như các bạn sinh viên bây giờ. Vải mua theo phiếu cung cấp, ăn uống vô cùng kham khổ… ...
  Xem tiếp
CHUYỆN SAU BỨC THƯ

Tôi được Ban biên tập phân công phụ trách mục “ Trả lời thư bạn đọc” trong một tạp chí của tuổi mới lớn, lấy bút danh “ Anh Tâm ”....
  Xem tiếp
HAI ANH EM

Thấy ông Ba cứ xăm xăm đi lại phía gốc cây mít sau nhà, đến đúng chỗ hầm bí mật, đứng lại, ...
  Xem tiếp
NGƯỜI XỨNG ĐÁNG NHẬN GIẢI

Bảo rằng ông không quan tâm đến nền Văn hoc-Nghệ thuật tỉnh nhà! Nói thế mà không biết ngượng. Đây là một bằng chứng...
  Xem tiếp
TẬP ĐÔ LA

Điển dẫn ông Đời đến nhà mình. Nó muốn bàn với ông một việc quan trọng...
  Xem tiếp
BỨC TƯỢNG CỔ

Đi vào giữa thập điện, Thầy Tít sững người khi thấy bức tượng “ Linh Khai” biến mất, chỉ còn cái bệ thờ. Bức tượng “ Linh Khai”, như Sư thầy nói...
  Xem tiếp
CHUYỆN KHÔNG KỂ TRONG CHIẾN TRANH

- Anh Minh! Đứng lại! Mai nhoài người lên bờ đất, thét lạc cả giọng. Phía trước, giữa trảng cỏ dày, hình như Minh không nghe thấy, chạy vội...
  Xem tiếp
DÒNG HỌ CÓ TIẾNG CƯỜI HA...HA...!

Thằng Sáu Mõ bị nhiễm cái tật của ông nội và Bố nó, khi có việc gì gây ra một nỗi niềm sung sướng là Sáu Mõ ngửa mặt lên trời, miệng nó bật lên tiếng cười khoái chá:\" Ha...ha..\"....
  Xem tiếp
CHUYỆN ĐOÀN KỊCH TỈNH LẺ

Nói về tật xấu của Khởi, anh em trong đoàn kịch có thể kể cả ngày không hết. Trước hết là bẩn, quần áo Khởi mặc có khi cả tuần không giặt. ...
  Xem tiếp
CHUYỆN CỦA CẬU TÔI

Chuyện cậu nhận là em ruột của bố tôi, nói gọn là như thế này. ... Hồi cách mạng một chín bốn lăm, bố của tôi chỉ huy một lực lượng bán vũ trang,...
  Xem tiếp
CÔ BÉ VÀ CÀNH MAI

Lão đã gặp nhiều đứa con gái làm tiền, nhưng…chưa bao giờ lão gặp con bé nào như con bé này. Đôi mắt của nó ngơ ngác, sợ sệt, khuôn mặt bầu bĩnh trái xoan không trang điểm.Cái váy ngắn, sặc sỡ làm cho con bé có vẻ lúng túng, ...
  Xem tiếp
ÔNG CHỦ VÀ CON CHÓ

Giữa trưa hè oi ả tôi mới tìm thấy nhà của ông ta. Đứng trước cổng nhà của ông ấy, định bấm chuông, nhưng tôi sững lại...
  Xem tiếp
THOẢNG HƯƠNG GIÓ ĐỒNG

Quả là những ngày tôi về công tác ở xã Tân Việt, một cái xã nằm heo hút sát vùng biên giới mà không gặp em thì chắc buồn đến cỡ nào. Đợt đi công tác của tôi lần này, nói cụ thể hơn là sự chạy trốn...
  Xem tiếp
CỘI RỄ

Cái nắng chớm thu bao giờ cũng đẹp. Nắng đã gần trưa vẫn không gắt, như mơm man, phớt nhẹ.Trên cao, trời trong xanh, thỉnh thoảng mới có một hai đám mây trôi lãng đãng...Phải lâu lắm rồi ông Tâm mới có cảm giác này, mới để ý cái nắng này....
  Xem tiếp
CHIẾN TRANH ĐÃ CÓ MỘT NGƯỜI

Tôi đọc báo thấy họ giới thiệu về ông, người thủ trưởng cũ của tôi mà thực trong lòng, mừng vô hạn. Ôi, những năm tháng ở chiến trường, ai biết ngày mai sống chết như thế nào ? ...
  Xem tiếp
CHỈ CÓ MỘT LẦN

Anh Quảng bị kỷ luật, một kỷ luật chiến trường rất nặng mà Ban chỉ huy Trung đoàn đã nhất trí thông qua....
  Xem tiếp
TẾT TRƯỜNG SƠN NĂM ẤY

Khi tỉnh dậy, trong đầu vẫn còn nhức, nhưng tôi cố gắng trấn tĩnh, xem thử mình đang nằm đâu? Chịu, xung quanh vẫn mờ mờ, tỏ tỏ, tất cả như xoay lượn, ...
  Xem tiếp
BÀI VĂN TẢ...

Thấy xung quanh ai cũng thành nhà văn, nhà thơ, ngay thằng bạn cùng phòng chữ nghĩa, tôi thấy viết cũng xoàng, ấy vậy nó cũng có một truyện ngắn được đăng ở báo Trung ương…...
  Xem tiếp
CON KHỦNG LONG

Anh điêu khắc có bộ râu xồm ôm hết cả cằm bày lên sàn nhà toàn bộ những phác thảo nặn bằng thạch cao chân dung tượng vị Tổng giám đốc ở đủ mọi tư thế từ ngồi, đứng, quỳ...rồi giảng giải cho ông Tảo nghe ...
  Xem tiếp
CHUYỆN MỘT NGƯỜI BẠN

Hiệp định Pa ri được ký kết, quân đội của hai bên, một bên là Quân giải phóng miền Nam Việt Nam và bên kia là quân đội Việt Nam Cộng Hòa phải tuân theo các điều khoảng trong hiệp định, tạm thời không nổ súng, tiến hành gặp nhau ở nhà “hoà hợp ...
  Xem tiếp
HÒN LONG ĐẤT

…Ông Cả ngồi ngán ngẩm đến độ không thiết ăn uống gì nữa, mặc cho ngoài kia cả dòng họ Bù La nhà ông đang thì thụp khấn vái...
  Xem tiếp
CHUYỆN MỘT NGƯỜI ĐÀO NGŨ

Chiều ấy, đoàn địa chất của tôi nghỉ tạm ở một buôn heo hút của người dân tộc. Tôi ngồi trên một tảng đá, cạnh con suối khoả nước kỳ cọ đôi chân, cốt lấy thư dãn sau một ngày trèo núi mệt nhọc.Từ bên kia có một đoàn người Thượng gùi bắp lội suối đi sang rất gần chỗ tôi ngồi, tiếng cười, tiếng nói râm ran. Bỗng !......
  Xem tiếp
TIỀN GIẢ

Ông Cẩm, Phó chủ tịch Hội, hỏi tôi: - Này Đạo, cuốn tiểu thuyết hoàng hôn màu vàng, anh viết đến đâu rồi? Không biết ông ấy hỏi thế để làm gì? nhưng tôi vẫn trả lời thành thật: ...
  Xem tiếp
Hương Hoa Móng Rồng

Trước khi ra về, vợ đưa cho ông chiếc phong bì đựng tiền, bà còn dặn dò rất cẩn thận: -Tôi về nhà chuẩn bị bữa liên hoan mừng cho ông qua cơn bạo bệnh. Đây là chiếc phong bì năm trăm ngàn đồng, tiền bồi dưỡng cho cô ấy....
  Xem tiếp
ĐỌP - NHÀ THƠ(phần 2)

Đọp cầm tập thơ mới được Nhà xuất bản lớn in cho mình mà sung sướng. Cả tập thơ có chín mươi chín bài, co chữ in nghiêng một cách trang trọng. Mỗi trang giấy trắng in một bài. Cả tập thơ, Nhà xuất bản còn cho vẽ hai phụ bản của một ông hoạ sỹ Râu xồm nổi tiếng....
  Xem tiếp
ĐỌP - NHÀ THƠ(phần 1)

Đọp cầm tập thơ mới được Nhà xuất bản lớn in cho mình mà sung sướng. Cả tập thơ có chín mươi chín bài, co chữ in nghiêng một cách trang trọng. Mỗi trang giấy trắng in một bài. Cả tập thơ, Nhà xuất bản còn cho vẽ hai phụ bản của một ông hoạ sỹ Râu xồm nổi tiếng. ...
  Xem tiếp
ƠI! MỐT

Số Mẩy thế mà sướng! Mẩy lấy được ông chồng có "đạo đức chiều vợ" hết ý. Nghĩa là, ra cửa hàng Mẩy thích gì, Tiêu - chồng của Mẩy - khó mấy cũng tìm bằng được mua về cho Mẩy. ...
  Xem tiếp
NGƯỜI LÍNH TÂM THẦN GHÉT LỬA

Theo như lời kể của bạn chú Hải, kể với chúng tôi : " Trong một lần đánh nhau với bọn Tàu ở biên giới, chú Hải lao vào cứu một người bạn bị bỏng vì súng phun lửa, nên chú ấy bị mắc bệnh tâm thần rất ghét lửa, ghét màu đỏ"....
  Xem tiếp
VÌ SAO TÔI BỎ NGHỀ VIẾT VĂN?

Thấy thực sự không có ai để ý, có vẻ yên tâm, nó mới kéo tôi vào một quán cà phê "cóc" hẻo lánh, nằm ở góc tận cùng trong một ngõ nhỏ, ít người qua lại. Chỉ cho tôi chiếc ghế đối diện, bắt tôi ngồi xuống, thằng bạn thân ngồi xuống theo. Việc gì mà có vẻ hệ trọng thế ...
  Xem tiếp
NGƯƠI ĐÁNH TRỐNG

-Ai tham gia vào đội tuyển bóng đá của khoa? - Có Bừng ! Ai xung phong ngày chủ nhật này ở lại làm vệ sinh hố xí tập thể? - Có Bừng! ...
  Xem tiếp
LẦM LẪN

Bây giờ ngồi hồi tưởng lại, ông Tâm thấy cuộc đời mình như một cuốn phim quay chậm đầy đau xót và lầm lẫn....
  Xem tiếp
BẰNG DI TÍCH

Tối nay tại sân gạch nhà của ông Trần Đình Tếu có một cuộc họp thật sự trọng đại. Ông Tếu lấy tay nhấc chiếc đèn dầu hoa kỳ lên cao cốt soi rõ mặt từng người, xem có thiếu ai không ? Tất cả mọi người trong dòng họ " Trần Đình" đã đến đông đủ...
  Xem tiếp
MẸ TÔI ĐI TÂY

Thằng em tôi đi Tây, nó muốn tạo ra "dòng giống Âu Lạc" bên trời Tây nên lấy vợ Tây và ở luôn... bên đó. Nhân tết Tây, vợ chồng nó viết thư về, có nhã ý mời mẹ tôi sang Tây tham quan cho biết. Vé máy bay đi, về vợ chồng thằng em tôi lo đủ....
  Xem tiếp
MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI

Mối tình đầu có nhiều điều buộc để người ta phải nhớ, nhớ rất lâu. Đó là tình yêu đầu tiên, rất thánh thiện, nhưng thường dễ đổ vỡ bởi những lý do không đâu. Cuối cùng, sau này suy nghĩ lại, rất lạ, hình như ai cũng thấy khuyết điểm của mình, muốn tha thứ cho người kia....
  Xem tiếp
LÕM TO

Lương nợ thằng Bất, chủ lò đúc tượng, lư đồng phố huyện, ba mươi triệu đồng tiền đề đóm.Thằng ấy đòi Lương ngằn ngặt. Thậm chí nó còn nói, cuối tháng này không có tiền trả cho nó thì :" Chim của mày có dấu trong quần tao cũng cắt...". ...
  Xem tiếp
MẸ

Nó uống xong hớp bia, đặt chiếc ly xuống bàn, rồi nhìn tôi cười sằng sặc, mặc cho quanh mép miệng đầy bọt bia, nó không thèm lau. Mãi sau dứt tiếng cười, nó mới nói:...
  Xem tiếp
MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN

... Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. Tèo không biết chữ, bù lại nó có khuôn mặt thông minh và cái mồm rao báo dẻo quẹo......
  Xem tiếp
CHỈ TẠI CON RUỒI

Tưởng khó, vì đúng mùa nước lụt của thành phố, thế mà tôi vẫn tìm ra được nhà hắn. Mới đầu tôi không tin, chẳng lẽ chỗ như thế này mà một thằng được gọi là "nhà văn " lại đến ở....
  Xem tiếp
NHỚ MỘT NGƯỜI THẦY

Vừa đi, Thầy Tiếp vừa nói: - Em đừng giận Thầy trong giờ toán vừa rồi. Thầy làm như vậy để muốn em sau này có bản lĩnh trong cuộc sống. Trong cuộc sống, mình phải làm chủ bản thân, không nhờ vả ai cả. Em phải có lòng tự trọng, ...
  Xem tiếp
@ 2009. All rights reserved.
Design by A2ZDesign Group
Trang chủ   ::   Giới thiệu   ::   Ý kiến bạn đọc   ::   Thư viện ảnh   ::   Góp ý   ::   Liên hệ