THỐNG KÊ WEBSIE
Khách đã truy cập: 104400
Khách đang online: 4
 
 
THÔNG BÁO NEWS
       
     
Tác Phẩm
     
 
  CUỘC PHIÊU LƯU KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC - TẬP 5

 

 

 

TRẦN KỲ TRUNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CUỘC PHIÊU LƯU KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC

 

( kịch bản phim truyền hình )

 

5 tập

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tập 5

 

                     CUỐI CÙNG ĐƯỢC TỰ DO

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                      CÁC VAI CHÍNH

                  

                            

                                      CƯỜNG - Học sinh

                                      BÌNH - Trẻ bụi đời

                                      ALÍU - Trẻ  người dân tộc

                                      CẢ - Trùm chỉ huy đào vàng

                                      HẮC - đệ tử của Cả

                                      ĐÊU - Đệ tử của Cả

                                      SỞ - Thanh niên lừa đảo...

                                      ÔNG HẠ - Bố của Cường...

                                      GIÁM ĐỐC CÔNG AN

                                      CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                                      ANH CHỈ HUY ĐỘI CÔNG AN

                                      ANH CÔNG AN 1, CÔNG AN 2

 

                                      ....

 

                                      Cùng một số người trong vai công an, đệ tử của Cả, người nấu ăn, bạn của Cường...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                     

 

 

 

 

                   1) NGOẠI - TRONG LÒNG SUỐI - ĐÊM

 

                                      Trong lòng suối ban đêm...

                                      Nước vẫn chảy dưới ánh trăng lấp loá...

                                      Bình và Cường tiếp tục lội  theo dòng nước chảy...

 

                                      Cường đi trước, Bình đi sau...

 

                                      Thỉnh thoảng Bình quay đầu lại đằng sau xem động tĩnh ...

 

                                      Phía sau không thấy những ánh đuốc đuổi theo...

 

                                      Hai người tiếp tục lội...

 

                                      Dưới ánh trăng hiện ra một tảng đá to bằng phẳng nằm cạnh dòng suối...

 

                                      Cường quay lại nói với Bình.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao mệt quá... hay là tao với mày nghỉ tạm trên tảng đá này...

 

                                      Bình dừng lại nhìn quanh, rồi gật đầu.

 

                                                                   BÌNH

                     - Ừ! Trèo lên đó nghỉ đi ...

 

                                      Cả hai trèo lên tảng đá, ngồi nghỉ duỗi chân  khoan khoái...

 

                                      Bình ngồi ngẫm nghĩ, rồi nhìn Cường nói.

 

                                                                   BÌNH                 

                     - Giá như gia đình tao được như gia đình mày chắc tao không lạc vào đây để khổ như thế này. Giá như bố mẹ tao biết tao khổ như thế này mà về lại với nhau...

 

                                      Cường nắm tay Bình thương cảm ...

                                               

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Nếu về được đến nhà, tao sẽ xin phép gia đình cùng mày đi tìm bố mẹ...

 

                                      Bình lắc đầu...

 

                                                                   BÌNH

                     - Khó lắm...

 

                                      Vừa lúc đó phía xa lại có ánh đuốc ...

 

                                      Bình đứng dậy, kéo mạnh tay Cường...

 

                                                                   BÌNH

                     - Bọn lão Cả lại đến gần đây rồi ... tao với mày đi ngay ...

 

                            

                                      Cả hai vội vã trườn trên tảng đá, đi xuống suối...

 

                   2) NGOẠI - TRONG RỪNG - ĐÊM

 

         

                                      Một khoảng trống trong rừng...cạnh bờ suối

                                      Đám tay chân của Cả khoảng bảy, tám thằng ... mỗi thằng cầm một cây đuốc lửa cháy to...

                                      Một tay Cả cũng cầm một bó đuốc to... tay kia Cả chỉ chỏ...

 

                                                                   CẢ

                     - Hai thằng đó chưa đi xa đâu... chắc vẫn quanh đây thôi... chúng mày cứ đi dọc theo suối, thế nào cũng lần ra dấu vết của chúng nó ...phải tóm bằng được hai thằng lỏi con này...Nó thoát sẽ làm lộ bao nhiêu chuyện...

 

 

                                      Cả quay sang Hắc, Hắc đang đứng bên cạnh...

 

                                                                   CẢ

                     - Lúc chúng cắt lấy chìa khoá của mày, mày báo tao ngay thì bắt được rồi... mày ấm ớ quá ...

 

                                      Hắc lúng túng ...

                                     

                                                                   HẮC

                     - Em không nghĩ chúng liều lĩnh thế! Em cứ nghĩ là mình đánh rơi ở đâu... để đi tìm ...

                                                                   CẢ

                      - Thôi, không khiến mày thanh minh nữa...Chuyện mày để sổng tù, xét sau. Mày và ba thằng nữa... đi dọc theo suối... còn tao với mấy thằng này đi theo hướng kia ...

 

                                      Cả bọn chia làm hai tốp...

                                      Một tốp đi theo Hắc lội xuống suối...

                                      Một tốp theo Cả đi vào rừng...

 

                   3) NGOẠI - TRONG NƯƠNG NGÔ - ĐÊM

 

                                      Dưới ánh sáng mờ mờ của ánh sao...

 

                                      Một nương ngô hiện ra bên cạnh bờ suối...

                                      Những cây ngô mọc lên cao ngang ngực, có bắp non, gió thổi xào xạc...

                                      Giữa nương là một túp lều lá cọ dùng canh nương, đã lâu không có người ở, mục nát...

 

                                      Bình và Cường từ dưới suối đi lên...

                                      Nhìn thấy nương ngô...

 

                                      Bình reo lên ....

 

                                                                   BÌNH

                     - Hay quá Cường ơi ! có nương ngô...

 

                                      Bình vội đi lên, không chú ý ...

 

                                      Chiếc khăn của Tý đưa quấn trên cổ rơi xuống đất...

                                      Bình lại nương bẻ ngay một bắp non đưa cho Cường...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày ăn đi...

 

                                      Cường bóc vỏ,  rồi vội vã gặm  bắp ngô...

 

                                      Bình cũng tìm một bắp ngô, bóc vỏ đưa bắp lên miệng gặm...

 

                                      Cả hai  vừa nhai  vừa tiến sâu vào nương ngô...

 

                                      Gặp túp lều có sàn tre ở giữa nương...

 

                                      Bình mừng rỡ...

 

                                                                   BÌNH

                     - Hay quá! Có chỗ trú thân tối nay rồi... tao với mày... tối nay nghỉ lại đây đi, chứ đi nữa cũng mệt...

 

                                      Cường đi cà nhắc lại túp lều...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao mệt thế này không biết có leo lên được không ?

 

                                      Bình ôm Cường.

 

                                                                   BÌNH

                     - Để tao đỡ mày lên ...

 

                                      Bình định nhấc Cường lên trên sàn tre của túp lều, thì chiếc sàn tre đổ ụp, làm cho túp lều đổ theo...

 

                                      Cả hai cùng lúng túng trong đống tre, lá hỗn độn...

 

                                      Đống tre, lá mục động đậy... mãi lúc sau, Cường và Bình mới thoát ra được...

 

                                      Bình kéo tay Cường đứng dậy...

 

                                                                   BÌNH

                     -Sàn tre mục quá, có lẽ quá lâu không có người đến... Thôi, mà cũng đừng đi nữa... tao với mày cứ ngủ tạm ở đây ...

 

                                      Bình bẻ mấy cây ngô trải lên đống lá của túp lều...

 

                                      Bình nói...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày nằm xuống nghỉ đi...

 

                                      Cường không nói, nằm xuống, Bình nằm xuống theo, quay lưng về Cường...

 

                                      Trên bầu trời những ngôi sao sáng lấp lánh...

 

                                      Xa xa vọng tiếng gà rừng gáy...

 

                                      Cường dụi đầu  vào lưng Bình, Bình quay lại.

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày ngủ đi...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao không ngủ được...

 

                                      Bình ngồi dậy sờ chân Cường ...

 

                                                                   BÌNH

                     - Lạnh lắm hả ! Mày chịu khó một tý nhé, tao làm thế này là mày ngủ được thôi...

 

                                      Bình nằm đè lên người Cường, lâý tay ôm người Cường ...

 

                                      Bình hỏi .

 

                                                                   BÌNH

                     - Tao làm thế này mày có thấy ấm hơn không ?

 

                                      Cường không trả lời, ôm chặt lấy Bình ...

 

 

 

 

                            

                                      Trời dần dần sáng...

 

 

 

 

 

                                      Bình tỉnh dậy vẫn thấy Cường nằm thiêm thiếp...

 

                                      Bình lay Cường.

 

                                                                   BÌNH

                      - Cường ơi ! Cường ơi !Dậy đi ...

 

                                      Cường không mở mắt, miệng ú ớ ...

         

                                      Ánh mắt Bình hốt hoảng, Bình sờ trán Cường...

 

                                                                                    BÌNH

                     - Mày làm sao thế này ...

 

                                      Bình tiếp tục lay Cường... rồi Bình nhổ tóc mai của Cường...

 

                                      Trước mắt Cường...

                                      Hình ảnh của Bình hiện lên mờ tỏ... lúc xa... lúc gần...

 

                                      Bình tiếp tục gọi ...

 

                                                                   BÌNH

                     - Cường ơi ! Tỉnh dậy đi ...

 

                                      Cường từ từ mở  mắt, ngơ ngác ...

 

                                      Bình đỡ Cường ngồi dậy...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày tỉnh hẳn chưa ?

 

                                      Cường gạt tay Bình, quay vội mặt ra phía ngoài...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày tránh ra cho tao nôn... buồn nôn quá...

 

                                      Cường nôn...

 

                                      Bình xoa xoa lưng Cường...

 

                                                                   BÌNH

                     - Nôn được là tỉnh đấy ... lúc nãy gọi mãi mày không dậy tao cứ nghĩ khéo mày bị ốm...

 

                                      Cường quay lại, lấy tay chùi mồm,  nói ...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao nghe mày gọi chứ, mà sao không mở được mắt, không nói được...

 

                                      Bình nhìn quanh...

                  

                                      Bốn bề là núi, mặt trời đã lên nhìn rõ nương ngô, con suối chảy ...

 

                                      Bình dìu Cường đứng lên...

 

                                      Bình nói.

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày phải để tao dìu đi, không nên ngồi lại ở đây. Tao sợ bọn lão Cả, lão Hắc, thằng Đêu...vẫn muốn đuổi theo chúng mình... ở đây chưa an toàn đâu... cố đi đi ...

 

                                      Bình dìu Cường đi sâu vào nương ngô... Con đường dẫn lên núi...

 

                   4) NGOẠI - DỌC CON SUỐI - NGÀY

 

                                      Dọc theo con suối, nước chảy...

 

                                      Hắc dẫn ba, bốn thằng đệ tử đang lò dò đi... ngó nghiêng xung quanh ...

 

                                      Hắc đi trước... đang đi Hắc dừng lại, nói với thằng đi sau ...

 

                                                                   HẮC

                     - Cái lũ ôn con gây chuyện như thế này, tao mới gặp lần đầu... trước đây có xảy ra chuyện như thế này đâu... Chúng nó thoát được nói với bọn công an, bộ đội biên phòng thì tao với chúng mày tù rục xương...

 

                                      Hắc nhìn con suối...

                                      Nước chảy xiết...

 

                                      Hắc nói lẩm bẩm...

 

                                                                   HẮC

                     - Cái thằng Cọ bỏ đói hai ngày không còn sức đâu... đường đi không quen ... chắc cũng chưa ra khỏi rừng ... cố lên chúng mày ...

 

                                      Cả bọn lại lục tục lội theo dòng suối ...

 

                                      Hắc đi qua chỗ chiếc khăn của Bình tối qua đánh rơi trên bờ suối, chỗ đường dẫn vào nương ngô...

                                     

                                      Hắc không nhìn thấy...

 

                                      Hắc đi qua

 

                                      Thằng đi sau Hắc chợt nhìn thấy, vội cầm chiếc khăn lên, nói to...

 

                                                                   THẰNG ĐỆ TỬ 1

                     - Anh Hắc ơi ! Chúng đánh rơi chiếc khăn ở đây này ...

 

                                      Hắc vội quay lại, cầm chiếc khăn...ngẫm nghĩ.

 

                                       Hắc đi lên bờ suối,quan sát, ngó nghiêng tìm kiếm...

                                      Hắc nhìn rõ những vết chân của Bình, Cường in trên bờ cát và thành vệt đi vào nương ngô...

 

                                      Hắc gật gù...

 

                                                                   HẮC

                     - Vết chân còn ướt lắm, chắc chúng chưa thể đi xa được... đi tiếp xem nào...

 

                                      Cả bọn tiến vào nương ngô...

 

                   5) NGOẠI - GIỮA NƯƠNG NGÔ - NGÀY

 

                                     

                                      Giữa nương ngô...

                                     

                                      Túp lều canh nương đổ ụp mà tối qua Bình và Cường đã nằm...

 

                                      Hắc và đồng bọn lò dò rẽ mấy cây ngô đi vào...

                                     

                                      Hắc đến gần túp lều, quan sát...

 

                                      Hắc thấy vết nằm của Cường và Bình trên sàn nứa qua mấy cây ngô bẹp dí,  Hắc chỉ tay cho cả bọn thấy.

 

                                                                   HẮC

                     - Tối qua chúng ngủ ở đây này...

 

                                      Hắc chỉ bãi nôn của Cường ở dưới đất...

 

                                                                   HẮC

                     - Có một thằng bị ốm rồi... như vậy chúng lại càng không thể đi xa đây ...mệt mà nôn một bãi như thế này thì đi nhanh thế nào được

 

                                      Hắc nói với một thằng đứng cạnh...

 

                                                                   HẮC

                     - Bây giờ thế này... một thằng quay về nói với anh Cả cho người tập trung hết về đây để truy bắt hai thằng, dẫn luôn  mấy con chó săn đi, thấy dấu vết rồi...Còn tao với mấy thằng này tiếp tục truy đuổi chúng nó... chúng nó không thể thoát được đâu...

 

                                      Một thằng đệ tử của Hắc vội quay về...

 

                                      Hắc và ba thằng khác đi theo hướng Cường và Bình đã đi ...

 

                   6) NGOẠI - Ở BÌA RỪNG - NGÀY

 

                                     

                                      Dưới một gốc cây to, ven bìa rừng ...

                                      Cường ngồi ủ rũ, dáng mỏi mệt, thở ngắt quãng...

                                      Bình ngồi cạnh, nhìn xung quanh, thái độ lo lắng...

 

                                      Bình đứng dậy, nhìn xa xa rồi quay lại nói với Cường...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày ngồi đây chờ tao, chắc không có chuyện gì xảy ra đâu. Tao đi thám thính quanh đây xem tình hình như thế nào?Rồi cũng phải kiếm cái gì về ăn bồi dưỡng nữa chứ... tối hôm qua ăn mấy bắp ngô non, mày nôn ra hết rồi còn gì ...

 

                                      Cường ngẩn lên, nét mặt mỏi mệt...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày đừng đi, mày đi một mình tao ở lại ,sợ lắm !

 

                                      Bình lắc đầu, cúi xuống cầm một cái gậy, trước khi đi, nói với Cường...

 

                                                                   BÌNH

                     - Chỗ này ở xa bọn nó rồi ... không sợ... tao đi một tý rồi về ngay thôi...

 

                                      Bình đi ...

 

                                      Cường nhìn theo...

 

                                      Mệt mỏi, Cường tựa lưng vào thân cây thở dốc ...

 

                                      Một cánh chim bay chấp chới, mỏi mệt...

 

                                      Cae một vạt rừng với những hàng cây đứng im lìm

 

 

 

 

                                      Một lúc sau...

 

                                      Bình chạy lại, nét mặt hớt hải...

 

                                      Bình nói vội vã...

 

                                                                   BÌNH

                     - Cường ơi!... đi ngay, không xong rồi.... lão Hắc cùng mấy thằng trong nhóm của nó phát hiện ra chỗ bọn mình ngủ tối qua ....Chúng ở gần đây lắm rồi ... tao với mày phải chạy đi ...

 

                                      Cường ngơ ngác ...

 

                                      Cường hỏi ...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày có thấy chúng nó không ?

 

                                      Bình gật đầu...

 

                                                                   BÌNH

                     - Tao thấy mới về bảo mày .... thôi, không hỏi nữa, đi !

 

                                      Bình dìu Cường đứng dậy...

 

                                      Cả hai lại vội vã chạy vào rừng...

 

                   7) NGOẠI - TRÊN ĐƯỜNG DẪN VÀO RỪNG - NGÀY

                                     

                                      Một đường dẫn vào rừng, cây cối rập rạp...

 

                                      Cả, Hắc dẫn một theo mấy đứa đệ tử, tay đứa nào cũng cầm gậy, có đứa cầm dao...lao theo hướng Bình và Cường vừa đi...

 

                                      Mấy con chó săn chảy bổ về phía trước, vừa chạy chúng vừa sủa inh ỏi....

 

                                      Nét mặt của Hắc hung hăng, đầy vẻ phấn khích...Hắc chỉ tay về hướng xa xa ...

 

                                                                   HẮC

                     - Chúng mày chạy theo mấy con chó kia đi... nó ngửi thấy hơi của hai thằng lỏi con đó rồi...

 

                                      Phía xa có tiếng chó sủa gay gắt...

 

                                      Hắc reo lên...

 

                                                                   HẮC

                     - Đấy ... đấy ... chó phát hiện ra  chúng nó rồi đấy... chạy lên chúng mày ...

 

                                      Mấy thằng đệ tử của Cả tay cầm gậy lao lên...vừa chạy chúng vừa hò hét loạn xạ ...

 

                                      Cả đến gần Hắc, nói...

 

                                                                   CẢ

                     - Bắt được hai thằng này... giam riêng ra một chỗ, chỉ có tao với mày biết, tẩn cho nó một trận... đồ khốn! Chúng làm cho tao với chúng mày thức trắng cả đêm hôm qua...

 

                                      Cả với Hắc chạy theo hướng chó sủa...

 

                   8) NGOẠI - PHÍA SAU MỘT THÂN CÂY, TRONG RỪNG- NGÀY

                       

                    

                                      Sau một thân cây dài, đổ nằm ngang...trong rừng...

 

                                      Cường và Bình nấp sau thân cây đó, nét mặt căng thẳng...

                                      Phía sau lưng Bình và Cường là cả một khu rừng rậm rạp...

 

                                      Hai người nhô đầu lên quan sát...

 

                                      Cách chỗ Bình và Cường nấp không xa những con chó chui rúc, đánh hơi...

 

                                      Chúng tiến mỗi lúc càng gần chỗ Bình và Cường nấp...

 

                                      Cả, Hắc và mấy thằng đệ tử cầm gậy, dao ... phát quang những bụi rậm...

 

                                      Mỗi lúc chúng càng gần Bình, với Cường...

 

                                      Bình bặm môi suy nghĩ...

 

                                      Bình nói với Cường .

 

                                                                   BÌNH

                     - Thế này Cường ạ ! Tao với mày cùng chạy một hướng, chúng đuổi được là bị bắt cả hai. Chỉ còn một cách...

 

                                      Bình nhìn Cường, nắm tay...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mỗi đứa chạy đi một hướng. Bắt được đứa này thì còn  đứa kia...Mày phải nghe tao...

 

                                      Trước mặt Cường và Bình đã nhìn thấy rõ nét mặt của Hắc và tiếng Hắc chỉ đạo...

 

                                                                   HẮC

                     - Chúng mày tản ra, lục tìm hết tất cả các bụi cây. Còn thằng này tiến đến phía mấy cái cây kia xem sao ...

 

                                      Bình lặng  lẽ quan sát, nói gấp gáp ...

 

                                                                   BÌNH

                     - Thế này, nếu mày trốn được, bằng mọi cách phải báo cho các chú bộ đội hoặc công an lên đây cứu mọi người. Nhớ nghe ...

 

                                      Bình định nhổm dậy, chạy đi...

 

                                      Cường lấy tay ngăn lại...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày nói thế là mày bị bắt à, không được! Để tao...

 

                                      Bình lắc đầu, nói nhanh...

 

                                                                   BÌNH

                     - Mày định làm gì? Lúc này không còn thời gian nữa.Mày mà bị bắt lại chắc chắn chúng nó sẽ đánh mày chết, sức mày không chịu được đâu. Còn tao, tao có thể chịu được...

 

                                      Bình vội cởi chiếc áo đang mặc trên người... đưa cho Cường...

 

                                                                   BÌNH

                      - Mày lấy cái áo của tao mặc vào cho ấm, phải dũng cảm lên đừng sợ gì cả. Thôi, mày để tao chạy...Một là thoát, hai là đánh lạc hướng chúng nó ... Để tao chạy về hướng này cho bọn chúng đuổi theo... sau đó mày chạy về hướng kia ...

 

 

                   9) NGOẠI - TRONG RỪNG - NGÀY

 

                  

                                      Trong rừng ... gần đến chỗ Bình và Cường núp...

 

                                      Hắc và Cả ngó nghiêng tìm kiếm...

                            

                                      Mấy con chó đã tiến đến gần cái cây nằm ngang...

 

                                      Bỗng...

                                     

                                      Hắc  giật mình chỉ tay...

 

                                                                   HẮC

                     - Chúng mày nhìn kìa, chúng nó đấy ...                 

 

                                      Từ sau gốc cây nằm ngang, Bình cởi trần lao ra , chạy thục mạng...

                                      Mấy con chó vội đuổi theo...

 

                                      Mâý thằng đệ tử của Hắc, Cả cũng chạy theo, hò reo...

 

                                      Hắc gào lên

 

                                                                   HẮC

                     - Phải bắt sống ... không cho nó chạy thoát...

 

                                      Phía trước bóng Bình chạy ẩn hiện...

 

                   10) NGOẠI- SAU CÂY NẰM NGANG, TRONG RỪNG - NGÀY

 

                                      Sau cây nằm ngang, trong rừng...

 

                                      Cường nhô đầu lên quan sát ...

 

                                      Phía xa bóng Bình càng lúc càng nhỏ dần...

 

                                      Bóng Cả, Hắc và mấy thằng đệ tử đuổi theo Bình cũng nhỏ dần...

 

                                       Cường gục xuống , ôm cái áo của Bình vào lòng, nước mắt rơi lả tả ...

 

                                      Cường gọi...cảm động .

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Bình ơi !

 

                   11) NỘI - PHÒNG ĐIỀU TRA CÔNG AN - NGÀY

 

 

                                      Tại phòng điều tra của Sở công an (diện tích nhỏ, gọn khoảng 12 m2) bày trí đơn giản, bốn bức tường không trang trí, một cửa ra vào, ở giữ có một bàn gỗ, có hai ghế đối diện nhau...

 

                                      Thời gian khoảng 9 giờ sáng...

 

                                      Sở ( người thanh niên lừa các em đi bóc vỏ quế ở tập IV) trong trang phục quần áo tù, nét mặt ủ rũ, ánh mắt lấm lét đang bị hỏi cung ...hai tay bị còng số tám, đang cầm một cốc nước...

 

                                      Đối diện với Sở là một ANH CÔNG AN  ( khoảng 40 tuổi) sắc phục công an, có bảng tên, hàm trung tá, nét mặt nghiêm nghị...tay anh công an cầm một cây bút chuẩn bị ghi...

 

                                      Trước mặt anh công an, để trên bàn là máy ghi âm, một quyển sổ điều tra...

 

                                      Anh công an nhìn thẳng vào Sở, nói.

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                      - Anh Sở!

 

                                      Sở ngẩn lên...

 

                                                                   SỞ

                     - Dạ !

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Anh khai chưa thành khẩn, không thể có chuyện các em tình nguyện đến với anh... các em biết anh ở đâu, làm gì mà đến nếu không sự môi giới... anh phải thành khẩn khai ra...Tôi cũng nói rõ cho anh biết trong bộ luật hình sự nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có ghi rõ sẽ trừng trị đích đáng những kẻ lừa dối, đày đọa, bóc lột trẻ chưa thành niên...

 

                                      Sở sợ, bàn tay cầm cốc nước run run...

 

                                                                   SỞ

                     - Em sợ !

 

                                      Anh công an nhìn thẳng vào Sở .

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Anh bình tĩnh, uống nước đi ! Không có việc gì phải sợ. Anh khai thành khẩn sẽ được hưởng lượng khoan hồng...

 

                                      Sở cầm cốc nước đưa lên miệng, uống một hơi, rồi đặt cốc nước lên bàn...

 

                                      Sở nhìn anh công an ....

 

                                                                   SỞ

                     - Dạ ! Em xin khai hết...

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Được, anh khai đi! Anh đưa các em ấy, lần cuối cùng là vào ngày bao nhiêu, đưa bao nhiêu em, cho ai ? ở đâu? Mục đích bọn bắt cóc các em ấy để làm gì ?

 

                                      Anh công an bật máy ghi âm, giở sổ điều tra ra ghi ...

 

                                      Sở suy nghĩ ...

 

                                      Một lúc sau Sở nói....

 

                                                                   SỞ

                     - Tối đó, cách đây khoảng hơn hai tuần... em lừa được sáu em nói là đi thuê bóc vỏ quế, trả ba mươi đồng một ngày, ăn ba bữa... Kỳ thực là em bán cho bọn đào vàng, mỗi đứa được ba triệu. Để cho các em ấy tin, em đã ứng trước cho mỗi em một trăm ngàn đồng. Sau đó, trước buổi đi, em còn lừa được hai em nữa, trong đó có một em đi theo bạn...chứ không đi bóc vỏ quế ... em này tên là Cường nghe đâu nhà ở Sơn Hà...

 

                             Máy ghi âm bật đèn đỏ, báo hiệu chế độ đang làm việc...

 

                                      Anh công an cắm cúi ghi lời khai của Sở ...

 

                                                           

                   12) NGOẠI - TRONG RỪNG - NGÀY

 

         

                                      Một con đường nhỏ trong rừng...

                  

                                      Xung quanh những cây to, rập rạp...

                            

                                      Ánh nắng mặt trời chiếu xiên qua những tán lá thành những vệt sáng, đan chéo nhau...

 

                                      Tiếng chim hót, tiếng nước suối chảy... lúc xa, lúc gần...

 

                                      Cường đi một mình, tay chống gậy trên con đường rừng...Cường mặc chiếc áo của Bình đưa...

 

                                      Nét mặt Cường buồn vô hạn, nước mắt chảy...

 

                                      Hình ảnh của Bình hiện lên chập chờn trước mặt Cường...

 

                                      Cảnh Bình và Cường cởi trần đang tắm suối...

 

                                      Bình và Cường cười như nắc nẻ, té nước vào nhau...

 

                                      Cảnh Bình và Cường đi tàu, ngả đầu vào nhau ngủ ...

 

                                      Cảnh Bình đưa cho Cường chiếc áo và lời nhắn nhủ ...

 

                                                                   LỜI CỦA BÌNH

                     - Mày lấy cái áo của tao mặc vào cho ấm. Phải dũng cảm lên, đừng sợ gì cả ...

 

                                      Nét mặt Bình hiện lên và lời nhắn nhủ vang mãi, ngân xa trong đầu của Cường ...

 

                                                                   LỜI CỦA BÌNH

                     - PHẢI...DŨNG CẢM...LÊN ... ĐỪNG ...SỢ ...GÌ CẢ...

 

                                      Cường lấy vạt áo lau nước mắt...

 

                                      Nhìn con đường trước mặt...

 

                                      Đường gồ ghề sỏi đá, có một cái dốc cao...

 

                                      Cường nhìn, ánh mắt cương quyết...

 

                                      Cường chống mạnh gậy xuống đất... dấn bước...

 

                   13) NỘI - PHÒNG GIÁM ĐỐC SỞ CÔNG AN - NGÀY

 

 

                                      Phòng giám đốc của sở công an ( diện tích vừa đủ) trên tường có gắn máy điều hoà, một góc phòng để ti vi, có tủ tài liệu, bàn làm việc, trên bàn có điện thoại, chồng tài liệu, góc phòng có máy vi tính...Biển tên “ Giám đốc NGUYỄN VIỆT THẮNG”...

 

                                      Giám đốc công an, chúng ta đã gặp ngồi sau bàn làm việc nghe một ANH CÔNG AN ngồi đối diện báo cáo.

 

                                      Anh công an giở sổ ra trình bày.

                                     

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Báo cáo thủ trưởng, như vậy đã rõ, các trường hợp trẻ em bị mất tích, đa số bị bắt cóc đưa vào bãi đào vàng... tên Sở đã khai như vậy...

 

                                                                    GIÁM ĐỐC SỞ CA

                     - Trường hợp em Cường con anh Hạ gần đây có nằm trong số các em này không ?

 

                                      Người công an gật đầu, khẳng định...

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Báo cáo thủ trưởng, tôi xin khẳng định em Cường cũng nằm trong số này, ngoài lời khai của Sở, ta còn một số nhân chứng cung cấp thêm chứng cứ như anh thanh niên chủ nhà trọ và bác nông dân gặp các em ...

 

                                      Giám đốc sở công an đứng dậy, đi đi, lại lại...

 

                                      Rồi ông đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài ...

 

                                      Từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài ...

 

                             Bên ngoài đường, đúng giờ tan trường, các em học sinh trong đồng phục học sinh, cổ quàng khăn đỏ tíu tít nói chuyện, cười vui...

 

                                      Ông quay lại nói từ tốn với người công an...

 

                                                                   GIÁM ĐỐC SỞ CA

                     - Thế này! Không thể coi vụ án này là không nghiêm trọng mà theo tôi, rất nghiêm trọng...ngoài tội tàn phá huỷ hoại môi trường sống, bọn chúng còn rất dã man, đang tâm đày đoạ các em, giết chết một thế hệ mà đất nước chúng ta đang tin tưởng đào tạo cho tương lai... Đồng chí và tổ công tác bằng mọi cách phải cứu các em... bắt bằng được những kẻ gây tội ác đưa ra pháp luật xét xử...Thế đã có tình hình của hai đồng chí đi trước điều tra báo cáo về chưa ?

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Các đồng chí đó đã đến khu vực gần bãi đào vàng, đang tìm người dẫn đường...

 

                                                                   GIÁM ĐỐC SỞ CA

                     - Làm thế nào chặn cả đường rút của chúng nó, đánh thật gọn, muốn vậy nên xác định đúng chỗ ở của tên cầm đầu ... Đồng chí nên triển khai sớm kế hoạch đi... đừng để các em ấy khổ thêm một ngày nào nữa ...

 

                                      Anh công an đứng dậy, dậm gót, nói rành mạch.

 

                                                                   ANH CÔNG AN

                     - Báo cáo thủ trưởng !Rõ .

 

                   14) NGOẠI - TRONG RỪNG - NGÀY

 

 

                                      Thời gian gần trưa...

 

                                      Trong rừng già...

 

                                      Cường vẫn đi trên một con đường mòn, xung quanh cây cối rập rạp...

 

                                      Cường đi đến một lối rẽ dẫn ra còn đưòng rộng hơn...

 

                                      Đến chỗ rẽ, Cường dừng lại, phân vân, nhìn trước, nhìn sau ...

                                      Sau đó Cường bước tiếp...

 

                                      Con đường rộng hơn...

 

                                      Trưa nắng, cây cối im lìm, chỉ có tiếng chim hót đây đó ...

 

                                      Cường đi ...

         

                                      Cường giật mình vì có một tiếng động rất lớn ở phía sau...

 

                                      Cường vội quay lại, hai tay cầm gậy thủ thế ...

 

                                      Trước mặt Cường, một khoảng lớn cây lá lay động như có một con vật đang vít cành cây rung rung ...

 

                                      Một lúc sau, chỗ cây cối đó tự nhiên không rung nữa, trở lại trạng thái im lặng như ban đầu ...

                            

                                      Cường nhìn, nhíu mày suy nghĩ ...

 

                                      Chờ đợi...

 

                                      Đám cây rừng trước mặt vẫn im lìm ...

 

                                      Cường quay lại, lặng lẽ bước...

 

                                      Lại có tiếng động, lần này gần hơn chỗ Cường đang đứng ...

 

                                       Cường quay lại, hai tay cầm gậy thủ thế...

 

                                      Đám cây lay động gần hơn ...

 

                                      Rồi tự nhiên đám cây lại im bặt...Có hai ba con chim trong bụi vụt bay ra, vỗ cánh loạn sạ...

 

                                      Cường nhìn lẩm bẩm...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Người ... hay ... ma ...

 

                                      Quan sát một lúc không thấy động tĩnh, Cường quay đi, đi tiếp...

 

                                      Bước chân bước nhẹ hơn, ánh mắt, tai của Cường như tập trung hơn ...

 

                                      Tiếng nói của Bình, Cường nghe rõ hơn bao giờ hết...

 

                                                                   TIẾNG NÓI CỦA BÌNH

                     - PHẢI...DŨNG CẢM...LÊN... ĐỪNG ...SỢ...GÌ...CẢ...

 

                                      Cường nắm chặt cây gậy, giả vờ bước đi... nhưng tai vẫn nghe động tĩnh phía sau...

 

                                      Phía sau...

 

                                      Có tiếng chân người bước đi theo bước của Cường...

         

                                       Thình... thịch... thình ...thịch ...

 

                                      Cường dừng lại...

 

                                      Tiếng bước chân cũng dừng lại theo...

 

                                      Cường bước đi...

 

                                      Lại nghe thấy tiếng...

 

                                      Thình... thịch ... thình ... thịch...

 

                                      Cường cố ý bước thật chậm...

 

                                      Đợi cho tiếng Thình... thịch ... tới gần...

 

                                      Lập tức ...

 

                                      Hai tay giơ gậy...

 

                                      Cường quay ngay lại...

 

                                      Trước mặt Cường...

 

                                      Một ĐỨA TRẺ NGƯỜI DÂN TỘC ( Sau này gọi tên là ALÍU) khoảng 14 - 15 tuổi, mặt mũi lem luốc, quần áo dân tộc rách tơi tả, tóc rối bù xù phủ một khuôn mặt nhỏ, cam chịu...

 

                                      Thấy Cường giơ gậy lên định đánh, Alíu phủ phục xuống, lạy...

 

                                                                   ALÍU

                     - Người Kinh đừng đánh tôi... tôi không phải là ma lai...

 

                                      Cường ngạc nhiên, từ từ bỏ gậy xuống, tiến lại gần...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày là người à !

 

                                      Alíu gật đầu...

 

                                                                   ALÍU

                     - Tôi là người, tôi không hại ai...Aba, abu không hại ai ...

 

                                      Cường lắc đầu...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày nói cái gì mà tao chẳng hiểu gì cả, mày đứng dậy đi...

 

                                      Alíu đứng dậy...

 

                                      Alíu đi song song với Cường...

 

                                      Cường hỏi...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Sao mày lại ở đây dọa tao? Mày lại ăn mặc thế này? Bố mẹ mày đâu ?

 

                                      Alíu không trả  lời, cứ cắm cúi đi. Rồi tự nhiên Alíu dừng lại hỏi Cường...

 

                                                                   ALÍU

                     - Mày không đánh tao, không coi tao là ma lai chứ !

 

                                      Cường không trả lời mà gật đầu...

 

                                      Nét mặt Alíu mừng, lấy hai tay chùi nước mắt...

 

                                      Alíu nói...

 

                                                                   ALÍU

                     - Tao biết mà... nhìn mày, theo mày mãi từ đằng kia tao biết...mày giống thầy giáo người Kinh trước lên đây dạy học cho chúng tao, thầy giáo bảo không có ma lai... thầy thương tao lắm...

 

                                      Cường nhìn Alíu hỏi...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Thầy giáo người Kinh ấy đâu rồi ...

 

                                      Alíu trả lời buồn rầu...

 

                                                                   ALÍU

                    - Thầy giáo người Kinh... đi dạy học bị lũ rừng cuốn mất... cả buôn tao khóc đó ...

 

                                      Cường thắc mắc .

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Ma lai là cái gì ...

 

                                      Alíu nhìn Cường rồi nói...

 

                                                                   ALÍU

                     - Mày đi theo tao ...

 

                                      Alíu dẫn Cường chui vào một ngách rừng...

 

                   15) NGOẠI - BÃI ĐÀO VÀNG - NGÀY

 

 

                                      Giữa một sân bằng phẳng trong bãi đào vàng...

 

                                      Bình cởi trần, ngực in nhiều vết đánh, hai tay trói ngược về đằng sau, khoé mép rỉ máu...

 

                                      Đi sau Bình là Hắc và mấy thằng đệ tử...

 

                                      Giữa sân Cả đứng nhìn Bình đang dẫn giải tới...

 

                                      Mắt Cả nhìn Bình lườm lừơm...

 

                                      Bình dẫn tới gần, Cả túm tóc Bình ngửa mặt lên...

 

                                      Cả cúi sát mặt Bình gầm ghè...

 

                                                                   CẢ

                     - Tưởng trốn được hả con... Mày láo lắm...tao mới đánh sơ sơ thôi, chưa vào cữ đâu...

 

                                      Cả đẩy Bình ngã ra đất, nói với thằng đệ tử đứng xung quanh...

 

                                                                   CẢ

                     - Tý nữa chúng mày cho tập trung hết bọn lỏi con đào hầm lại đây, xem tao đánh thằng này... Đánh để bọn nào có ý định trốn sợ vãi đái ra...không chịu làm, lười chảy thây sẽ như thằng này...

 

                                      Cả sắn tay áo... đá Bình một cái...

 

                                      Bình nằm sấp, mặt nằm nghiêng áp một bên dưới đất... cam chịu...

 

                   16) NGOẠI - NHÀ MỒ,TRONG RỪNG - BAN NGÀY

 

                            

                                      Một ngôi nhà mồ, thấp, lợp lá cọ sơ sài, ở giữa có  hai chiếc quan tài bằng gỗ để trên mấy gióng cây khô, xung quanh có để mấy cái ché, chum, bát, chén ...

                  

                                      Xung quanh ngôi nhà mồ cây lá um tùm ...

 

                                      Cường và Alíu theo một hướng vạch cây lá đi vào...

 

                                      Thấy hai chiếc quan tài...

 

                                      Cường đứng sững lại, quay đi, lấy tay bịt mũi ...

 

                                      Alíu tiến đến nhà mồ, chỉ từng chiếc quan tài cho Cường thấy...

 

                                                                   ALÍU

                     - Đây là Abu... còn đây là Aba của tao...

 

                                      Cường không tiến đến đứng đằng xa hỏi.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Aba, abu là ai ! Làm sao mà chết ?

 

                                      Alíu giải thích...

                                     

                                                                   ALÍU

                     - Aba là bố, Abu là mẹ như người Kinh vẫn gọi

 

                                      Cường gật đầu.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - À! Tao hiểu rồi, ba , mẹ mày chết họ mang vào đây chứ gì!

 

                                      Alíu kể tiếp...

 

                                                                   ALÍU

                     - Aba và Abu của tao khổ quá, nghe mọi người nói đi theo bọn đãi vàng sẽ sướng... nhưng vào đấy mới biết bị lừa. Ăn, ở  còn khổ hơn ở buôn... Về lại buôn Aba tao ốm trước, được vài ngày không có thuốc chữa thế là chết. Abu của tao vì vết thương lở loét do bọn đãi vàng đánh... chết sau đó vài ngày. Rồi sau đó  trong buôn có mấy người chết... già làng không biết, bảo Abu và Aba đi đãi vàng về thành ma lai bắt người...Mọi người  định bắt cả tao...

 

                              Alíu khóc...

 

                                                                   ALÍU

                     - Tao căm thù bọn đãi vàng lắm...Vì chúng nó mà Abu, Aba chết rồi còn bị già làng nghi là ma lai...

 

 

                   17) NỘI - TRONG HANG ĐÁ - ĐÊM

 

 

                                      Trong một hang đá, không rộng lắm...

                                     

                                      Bên ngoài trời đã tối...có thể thấy những vì sao lấp lánh..

                                      Cường và Alíu ngồi cạnh một đống lửa ở giữa hang...

                                      Alíu cúi xuống thổi cho ngọn lửa cháy to hơn...

 

                                      Alíu lấy một cái que bên cạnh cời trong đống lửa một củ sắn nướng...

 

                                      Alíu cầm củ sắn nướng lên thổi phù phù rồi đập đập củ sắn và một cục đá bên cạnh cho hết bụi...

 

                                      Aliú đưa củ sắn cho Cường...

 

                                                                   ALÍU

                     - Mày ăn đi...

 

                                      Cường ngần ngại...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Để tao lấy củ khác, mày ăn đi...

 

                                                                   ALÍU

                    - Từ sáng mày chạy tránh bọn đãi vàng, tao thấy mày chỉ ăn mấy quả ổi rừng... đói đấy...

 

                                      Alíu đưa củ sắn nướng vào tận tay Cường...

 

                                                                   ALÍU

                     - Ăn đi, mày đừng ngại... mà này, mày tên là gì ?

 

                                      Cường cầm củ sắn vừa ăn, vừa nói.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao tên là Cường! Còn mày ?

 

                                                                   ALÍU

                     - Tao tên là Alíu...

 

                                      Alíu cời trong đống lửa ra một củ sắn nữa, cầm củ sắn đập đập vào hòn đá ...

 

                                      Alíu nói tiếp...

 

                                                                   ALÍU

                     - Thầy giáo người Kinh lên đây dạy chúng tao chữ cũng tên là Cường đấy...Tiếc quá, thầy bị lũ rừng cuốn mất... chúng tao thương lắm... Người Kinh chúng mày nhiều người tốt lắm, chỉ có mấy người đào vàng là ác thôi...

 

                                      Cường suy nghĩ ...

 

                                      Cường nói...

                                                                   CƯỜNG

                     - Aliú này ! Mày có biết đường nào đi nhanh nhất ra đường lớn không ?

 

                                                                   ALÍU

                     - Tao biết chớ ! Tao đi nhiều rồi mà...nhưng mày hỏi điều đó để làm gì ?

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao muốn tìm chỗ các chú công an, báo cho các chú ấy biết, cứu các bạn của tao ... trong đó có thằng bạn thân nhất, nó đã cứu tao ...

 

                                                                   ALÍU

                     -  Nó bị làm sao?

 

                                      Nghe Alíu hỏi vậy, Cường định ăn sắn nướng, bỏ củ sắn nướng xuống, nhìn vào ngọn lửa đang cháy, Cường nói giọng buồn.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao và thằng bạn thân bị bọn đào vàng bắt cóc, cố trốn... chúng đuổi theo... Bạn tao chạy ra đánh lạc hướng cho chúng bắt để tao trốn thoát ...

 

                                      Alíu nhìn Cường.

 

                                                                   ALÍU

                     - Bạn mày tội ghê he ...Tao cũng rất ghét bọn đào vàng... được thôi, tao với mày phải đi tìm các chú công an.Ngày mai phải đi thật sớm, để tránh gặp người, vì họ sợ gặp tao, vì họ bảo tao là ma lai mà...

 

                                      Cường lấy tay choàng qua vai Alíu...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày tốt quá, mày không phải ma lai ... chúng mình là bạn tốt của nhau...

 

                                      Alíu cười...

         

                                                                   ALÍU

                     - Thật thế không ?

         

                                      Cường khẳng định...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Thật...

 

                                      Ngọn lửa trong hang cháy to,soi rõ khuôn mặt của Cường và Alíu đang cười...

 

                   18) NGOẠI - TRÊN ĐƯỜNG LỚN - NGÀY

 

                                      Trên một con đường đất sỏi, đá...một bên là con suối chảy...bên kia là cánh rừng già...

                                      Phía xa có thể nhìn thấy những ngọn núi ẩn hiện...

                                      Đường vắng...

 

                                      Thời gian khoảng 9 giờ sáng ...

 

                                      Cường và Alíu tay chống gậy từ trong một con đường nhỏ ở cánh rừng già đi ra ...

                            

                                      Ra đến đường lớn, Alíu quan sát xung quanh, rồi quay lại nói với Cường...

 

                                                                   ALÍU

                     - Đến đường lớn rồi đó, mày với tao đi theo hướng này ... là đến chỗ các chú bộ đội biên phòng ...

 

                             Cường nhìn đoạn đường Alíu chỉ...suy nghĩ... nói.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Bọn lão Cả, lão Hắc ... ở chỗ đào vàng có ra được đến đây không nhỉ ?

 

                                      Alíu hỏi .

 

                                                                   ALÍU

                     - Mày sợ à !

 

                                      Cường gật đầu...

 

                                                                   ALÍU

                     - Bọn nó ở cũng xa đây lắm rồi... tao lại không sợ gặp bọn nó mà sợ gặp người ở buôn tao thôi...

 

                                      Cường mạnh dạn.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày nói thế là tao yên tâm... còn gặp người ở buôn mày, tao sẽ nói ... không sợ ... thế thì đi...

 

                                      Cường săng sái đi trước ...

                                     

                                      Alíu đi sau ...

 

                                      Bóng  hai người nhỏ dần trên con đường nắng ...

 

                   19) NGOẠI - CUỐI DỐC, DƯỚI GỐC CÂY TO, TRÊN ĐƯỜNG LỚN- NGÀY

 

                  

                                      Cuối một con dốc trên con đường lớn, hai anh công an giả làm người dân tộc ( chúng ta đã thấy ở tập IV) đang ngồi nghỉ dưới một gốc cây to...

 

                                      Anh công an 1 lấy tay sờ sờ bên ngoài cái túi vải... rồi lại nắn nắn...

 

                                      Anh công an 2, lấy khăn lau mặt thấy vậy, hỏi...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Ông làm cái gì thế?

         

                                      Anh công an 1 cười.

 

                                                                   ANH CÔNH AN 1

                     - Thì cũng thỉnh thoảng sờ vào củ sắn đen trong túi cho đỡ nhớ...Bây giờ mà có mấy thằng lâm tặc, đào vàng tặc... nhiều thằng tặc...nữa đứng trước mặt ngoan cố không chịu đầu hàng nhỉ ...

 

                                      Anh công an 1 giơ hai ngón tay lên giả làm súng lục chĩa lên trời, nghiêm nét mặt, giọng nghiêm khắc, trừng trị.

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Tất cả các anh đã bị bắt vì tội gây tội ác với xã hội... nghe đây, úp mặt vào tường ... nhanh lên... Pằng... pằng...

 

                                      Anh công an 1 cười lớn...

 

                                      Anh công an 2 nhìn vậy, lắc đầu...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Ông có vẻ máu thích đánh nhau... cái nghề của anh em mình, chuyện đánh nhau là thế chẳng đừng, chứ chủ yếu vẫn là cảm hoá, giáo dục...bắt được bọn đào vàng, làm thế nào chúng chỉ hết chỗ mà chúng bắt các em đi lao động, không cho cúng tàn phá môi trường ... mục đích chính là thế ...

 

                                      Anh công an 1 để cái túi vải sang một bên...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Tôi hiểu ý, anh...Nói thế thôi... phương pháp nào hiệu quả nhất...ta làm ...

 

                                      Vừa lúc đó Cường và Alíu đi tới...

                            

                                      Cường và Alíu cứ cắm cúi đi, không để ý,  đi qua chỗ hai anh công an ngồi...

 

                                      Anh công an 1 nhìn theo Cường và Alíu quan sát, rồi anh nói với Anh công an 2

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Này! Ông có để ý hai thằng bé vừa đi qua chỗ chúng mình không ?

 

                                      Anh công an 2 gật gật đầu...

 

                                      Anh công an 1 nói tiếp...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Hình như một em là người Kinh ... còn một em là người dân tộc... chúng đi đâu mà giữa ban ngày như thế này... đầu không đội nón... dáng lại vội vã... thử gọi lại hỏi chúng có biết đường vào bãi đào vàng không ?

                            

                                      Anh công an 2  gật đầu, đứng dậy, gọi với...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Hai em gì ơi! Đợi anh, quay lại đây cho anh hỏi ...

 

                                      Cường và Alíu nghe tiếng  gọi, giật mình, quay lại...

 

                                      Thấy hai người dân tộc...

 

                                      Ánh mắt Cường lộ vẻ sợ hãi, nói ngay với Alíu.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Tao với mày ... chạy...

 

                            

                                      Cường và Alíu bỏ gậy, guồng chân chạy thật nhanh...

 

 

                                      Bàn chân trần của Cường và Alíu đaỏ liên tục, gần như không bám vào mặt đất...

 

 

 

                                      Hai anh công an thấy Cường và Alíu chạy, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên...

 

                                      Anh công an 2 nói với anh công an 1

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Tôi với anh phải đuổi theo các em ...vì sao các em lại sợ chúng ta...

 

                                      Hai người đuổi theo Cường và Alíu...

 

 

                                      Phía trước Cường và Alíu vẫn chạy...

 

                                      Vừa chạy... vừa thở ...

 

                                     

 

                                      Khoảng cách giữa hai anh công an và hai người ngắn dần...

 

 

                                      Cường vấp phải hòn đá ngã người xuống đất...

 

                                      Alíu chạy tít đằng xa, quay lại thấy Cường ngã, đứng lại, sợ hãi ...

 

                                      Hai anh công an chạy lại, đỡ Cường ngồi dậy...

 

                                      Anh công an 2 hỏi...                                                                                                                                                                                                                        ANH CÔNG AN 2

                     - Tại sao các anh gọi hai em, hai em lại chạy...

 

                                                                  

                                     

                                      Anh công an 1 kéo Cường đứng dậy, phủi những vết bẩn, hỏi...

 

                                                          ANH CÔNG AN 1

                     - Mà hình như trông em ... không phải người dân tộc...

 

                            

                                      Cường vừa thở, vừa nói ngập ngừng...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Em xin... các anh đừng bắt... em về lại chỗ... lão Cả, lão Hắc...

 

                                      Anh công an 1 nhíu mày...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Lão Cả, lão Hắc ... nào ? Bọn anh không biết...

                                                                  

 

                                      Cường nhìn anh công an 1, rồi nhìn anh công an 2...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Các anh không phải là người của lão Cả, lão Hắc ...

 

                                      Anh công an lắc đầu, hỏi.

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     -Lão Cả, lão Hắc là người như thế nào ? em có thể nói cho anh nghe

 

                                      Cường nhìn anh công an ngập ngừng...

 

                                      Cùng lúc Alíu lại gần, đứng đằng sau Cường.

 

                                      Nét mặt Alíu sợ hãi, lấy tay giật giật gấu áo của Cường, nói nhỏ.

 

                                                                   ALÍU

                     - Mày nói với các anh ấy tao không phải là ma lai ...

 

                                      Thấy Cường ngập ngừng, hai anh công an đưa mắt nhìn nhau...

 

                                      Anh công an 2 động viên...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                    - Em nói đi... đừng sợ...

 

                                      Cường nói giọng run run...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Em không phải là người dân tộc...em bị lão Hắc, lão Cả bắt cóc đi đào vàng... vừa trốn ra được...

 

                                      Cường chỉ Alíu...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Thằng này là ngưòi dân tộc, nó không phải là ma lai... các anh đừng đánh nó ...

 

                                      Hai anh công an mừng rỡ...

                                                                  

                                      Anh công an 2 quỳ xuống lấy hai tay ôm vai Cường ...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Em bị bắt cóc khi nào? Tên là gì ?

 

                                      Cường mếu máo trả lời.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Em bị chúng lừa cho thuốc mê vào cơm rồi đưa lên bãi đào vàng cách đây gần ba tuần... Em tên là Cường...

 

                                      Anh công an 2 mừng hơn, hỏi vội...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Em là Cường con của bác Hạ ở Sơn Hà ...

 

                                      Cường ngạc nhiên.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Sao anh lại biết gia đình em ?

 

                                      Anh công an 1 vui sướng, ngồi xuống bên cạnh...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Trời ơi! Thế là anh tìm thấy em rồi... báo tin này về cho gia đình em và các  bạn bè , thầy cô em ,chắc mọi người mừng phải biết... Anh nói cho hai em biết nhé... Các anh không phải là người dân tộc mà là...Tức là phải hoá trang thành người dân tộc để đi vào bãi đào vàng cứu các em ...

 

                                      Cường sững sờ...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Các anh là công an ?

 

                                      Cả hai anh gật đầu...

 

                                      Cường quay lại sung sướng nói với Alíu...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Alíu ơi! Hai anh đây không phải là người dân tộc, là công an đấy, các anh ấy vào cứu chúng ta ...

 

                                      Cường reo lên...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Bình ơi ! Mày sắp thoát rồi...

 

                                      Anh công an 1 nói với Cường.

 

                                                                   ANH CÔNG AN 1

                     - Thế này Cường ạ! Chuyện mới bắt đầu thôi, hai anh đang rất cần một người biết những con đường dẫn vào bãi đào vàng và chỗ ở của những thằng chủ bãi ...

 

                                      Cường chỉ Alíu...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Đường vào bãi đào vàng các anh hỏi thằng này, gia đình nó tội lắm, bố mẹ đều bị chết vì bọn đào vàng đánh, nó lại bị nghi là ma lai...

 

                                      Cường hỏi Alíu.

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Mày chỉ đường cho các anh ấy được không ?

 

                                      Alíu gật đầu.

 

                                      Cường nói tiếp...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Còn chỗ ở của mấy lão Cả ,Hắc ... và cả mấy thằng hay đánh bọn em, để đến đấy em chỉ ... các anh bắt được chúng liền ...

 

                                      Anh công an 2 trao đổi với anh công an 1 ...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Bây giờ chúng ta có thể báo tin về nhà được rồi để đưa lực lượng lên...

 

                                      Anh công an 2 nói với Cường và Alíu...

 

                                                                   ANH CÔNG AN 2

                     - Nào ! Các em, chúng ta đi ...

 

                                      Tất cả đi trên con đường chói chang nắng ...

 

 

                   20) NỘI - LÁN CỦA CẢ - NGÀY

 

 

                                      Trong lán của Cả...

 

                                      Cả, Đêu, Hắc ... đang ngồi tỷ mẫn lấy một cái que nhỏ phân loại vàng tấm từ những chiếc lọ thuỷ tinh đổ ra một tờ báo...

 

                                      Những mẩu vàng tấm lấp lánh... lấp lánh ...

 

                                      Ánh mắt Cả lộ vẻ hý hửng...

 

                                      Cả ngừng tay nói với Hắc...

 

                                                                   CẢ

                     - Tháng này lẽ ra lương mày khá cao, nhưng vì cái tội để cho hai thằng lỏi trốn , nên mày bị trừ lương...

 

                                      Hắc lắc đầu nhăn nhó.

 

                                                                   HẮC

                     - Thế anh định trừ lương của em bao nhiêu...

 

                                                                   CẢ

                     - Tao sẽ trừ mày khoảng hai phần ba tháng lương này...

 

                                      Hắc giãy nãy...

 

                                                                   HẮC

                     - Anh trừ của em gì mà khiếp thế, anh phải cho em sống nữa chứ. Thế lương tháng này anh trả em bao nhiêu...

 

                                      Cả chỉ số vàng đổ ra ...

 

                                                                   CẢ

                     - Để bán hết số vàng naỳ rồi định liệu... nhưng tao ước lương tháng này của mày được khoảng năm triệu, còn thằng Đêu tháng này khá, làm nhiệt tình tăng lên sáu triệu...

 

                                      Đêu ngồi gần Cả, tiến tới xoắn xít ...

 

                                                                   ĐÊU

                     - Em biết ơn anh ...

 

                                      Hắc bực mình đứng dậy, vùng vằng định đi ra khỏi lán...

 

                                      Cả nhìn thấy, hỏi.

 

                                                                   CẢ

                     - Mày định đi đâu đấy?

 

                                      Hắc quay lại, chỉ tay ra phía ngoài...

 

                                                                   HẮC

                     - Em đến chỗ nhốt thằng Bi, tẩn cho nó một trận, nghĩ mãi còn hận, không có nó giúp thằng Cọ... làm sao thằng đó trốn ...

 

                                      Cả phẩy tay...

 

                                                                   CẢ

                     - Thôi, hôm nọ tao đánh nó gần chết, lại bỏ đói cả một ngày...sức nó yếu lắm rồi... mày đánh nữa nó chết thật đấy...Tao nói là trừ lương... để thử mày thôi, chứ mày còn nợ tao tiền, trừ nữa mày lấy gì mà trả ...

 

                                      Hắc quay vào, ngồi phịch xuống giường...

 

                                      Người đàn bà nấu ăn đi vào nói với Hắc...

 

                                                                   NGƯỜI NẤU ĂN

                      - Anh Hắc ơi! Hôm nay hết cá khô rồi, cho chúng ăn gì...

                  

                                      Hắc hỏi lại ...

                                                                   HẮC

                     - Rau còn không ?

 

                                                                   NGƯỜI NẤU ĂN

                     - Cũng hết rồi...

 

                                      Hắc suy nghĩ ...

 

                                                                   HẮC

                     - Cho chúng ăn với nước muối hoà tý bột ngọt...cũng được... ngày mai tính sau...

 

                                      Bà đàn bà nấu ăn đi ra ...

         

                                      Cả nhìn theo, nói với Hắc...

 

                                                                   CẢ

                     - Nuôi bọn trẻ con này đúng là đỡ tốn, chẳng hiểu sao đến mấy tuần nay không thấy thằng Sở liên lạc gì cả ...không biết nó có giúp mình kiếm thêm độ chục thằng nữa không ?

 

 

                   21) NỘI - NHÀ ÔNG HẠ - NGÀY

 

                                      Tại nhà ông Hạ, (cách bày trí như ta đã thấy trong tập I, II, III)...

 

                                      Trong nhà tụ tập rất đông người gồm bà Liên, ông Hạ, cô giáo chủ nhiệm và các bạn của Cường...

 

                                      Ông Hạ ngồi cạnh cô giáo chủ nhiệm...

                            

                                      Các bạn của Cường vây quanh...

 

                                      Nét mặt của mọi người phấn khởi...

 

                                      Bà Liên lại bàn rót nước ra cốc mời từng người...

 

                                                                   BÀ LIÊN

                     - Mời cô giáo và các cháu uống nước đi... mừng quá cô giáo ạ! Suốt cả mấy tuần nay người sống mà cứ như chết...lúc nào trong đầu tôi cũng cứ nghĩ đến cháu Cường...Nghe tin ông ấy báo là các anh công an đã tìm được cháu ... tôi đang nằm trong viện tự nhiên khỏi bệnh...

 

                                      Bà Liên cười vui...

 

                                      Cô giáo chủ nhiệm cầm cốc nước bà Liên đưa, không uống hỏi lại...

 

                                                                   CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Thưa hai bác, thế các anh công an báo tin tìm thấy Cường ở đâu ạ?

 

                                      Ông Hạ nói...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Anh em công an tìm thấy nó ở một nơi xa lắm, bãi đào vàng Phước Lâm, cách đây hơn ba trăm cây số...

 

                                      Mọi người cùng ồ lên...

 

                                      Cô giáo chủ nhiệm thắc mắc...

 

                                                                   CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Làm sao mà em ấy lại đi xa như thế ?

 

                                      Ông Hạ giải thích ...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Các anh công an cho biết, Cường cùng một số em nữa bị bạn đào vàng lừa, bắt cóc...

 

                                      Ông Hạ trầm ngâm...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Cũng may là các anh công an nhiệt tình, tận tâm... chứ không thì... làm sao mà tìm ra được...

 

                                                                   CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Vậy, thưa bác ,bây giờ em Cường ở đâu ạ? Bao giờ em ấy có thể trở lại lớp?

 

                                      Nét mặt ông Hạ vui vẻ trở lại...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Cuờng đang được mấy anh công an nhờ chỉ đường vào bãi đào vàng để tóm mấy thằng mất dạy... chắc ngày mai... ngày kia ... là Cường về đến nhà thôi... vì ngay chiều nay tôi đi tàu hoả vào trong đó đón cháu ...

 

                                      Mấy bạn của Cường đứng cạnh ông Hạ vỗ tay, cười vui...

 

                                      Cô giáo chủ nhiệm nói với ông Hạ...

 

                                                                    CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Qua chuyện mất tích của em Cường suốt mấy tuần nay bác cũng nên rút kinh nghiệm trong cách giáo dục con mình...Các em tuổi còn bồng bột, chưa định hình tâm lý phải bình tĩnh, hiểu thấu đaó suy nghĩ, động cơ hành động của các em... trước hết thực sự tôn trọng , không nên áp đặt...không nên nôn nóng, vội vàng...

 

                                      Bà Liên chăm chú nghe cô giáo nói, gật gật đầu. Khi cô giáo nói xong, bà quay sang nói với ông Hạ

 

                                                                   BÀ LIÊN

                     - Ông có nghe rõ cô giáo nói không ?

 

                                      Thái độ ông Hạ lúng túng, thừa nhận...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Tôi hiểu ý cô nói, cũng quan tâm đến cháu hơn nữa ...

 

                                      Cô giáo chủ nhiệm quay sang hỏi em lớp trưởng...

 

                                                                   CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Bài vở của Cường, em vẫn cho các bạn chép đầy đủ chứ!

 

                                      Em lớp trưởng chỉ mấy mấy bạn đứng xung quanh, trả lời lễ phép...

 

                                                                   EM LỚP TRƯỞNG

                     - Thưa cô! Em và các bạn đây vẫn chép bài cho bạn Cường đầy đủ như lời cô dặn...

 

                                      Cô giáo chủ nhiệm gật đầu...

 

                                                                   CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

                     - Như thế là tốt ! khi Cường về lại lớp, các em không bàn tán chuyện này nữa, tránh cho Cường mặc cảm. Rồi giảng giải lại những bài Cường chưa học... những chỗ nào khó quá em nói lại với cô...

 

                                                                   EM LỚP TRƯỞNG

                    - Dạ !

 

                                      Ông Hạ nắm tay cô giáo, nói cảm động...

 

                                                                   ÔNG HẠ

                     - Cô giáo và các cháu đây chu đáo với em Cường quá! Gia đình tôi vô cùng cảm động và biết ơn... lần này khi Cường về tôi sẽ nói cho cháu biết tình cảm của cô và các bạn đã dành cho cháu ...

 

                    

                   22) NGOẠI - SAU TẢNG ĐÁ - NGÀY

 

                  

                                      Sau mấy tảng đá lớn vây  quanh khu vực đào vàng...

 

                                      Từ tảng đá trên cao nhìn xuống có thể thấy những lán trại của Cả...và cả bãi đào vàng...

 

                                      Đất đá nham nhở...

 

                                      Những cây cối bật gốc...

 

 

                                      Dòng suối đục ngầu...

 

                                      Thời gian giữa trưa...

 

                                      Sau tảng đá là mấy người công an và bộ đội biên phòng, tay cầm súng đều trong tư thế sẵn sàng tấn công...

 

                                      Cường ngồi cạnh một anh chỉ huy ( chúng ta đã gặp ở phòng giám đốc sở công an ) chỉ đạo cuộc tấn công ...

 

                                      Cường chỉ một cái lán ở giữa bãi...

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Lán đó là của lão Cả ... còn mấy lán bên cạnh là chỗ ở của anh Hắc, anh Đêu... kia là nhà ăn... còn bọn chúng cháu ở phía sau... chỗ này không nhìn  thấy...Buổi trưa như thế này lão Cả, anh Hắc, anh Đêu ... hay ngủ trưa trong lán, còn mấy anh đệ tử ... thì canh chúng cháu ở bãi không ở trong lán ...

 

                                      Anh chỉ huy vẫn quan sát, hỏi Cường.

 

                                                                   ANH CHỈ HUY

                     -  Sau mấy cái lán kia có đường rút xuống suối không ?

 

                                                                   CƯỜNG

                     - Chỉ có một đường... còn mấy chỗ kia cháu nghe bọn chúng nói không thể đi vì chúng cắm rất nhiều chông...

 

                                      Anh chỉ huy gật đầu hiểu ý ...