Hôm ấy, chúng tôi đi học nhóm về, tiếng guốc gỗ gõ vào nền sân gạch.Ba tôi đang ngồi ngoài hiên nghe đài, tự nhiên ông lặng người, bỏ chiếc đài xuống, nét mặt bần thần.Ông nói với tôi: " Trời ơi! Tiếng guốc gỗ, ba nhớ Hội An quá .".
Một tiếng guốc gỗ bình thường làm cho Ba tôi trở về với một kỷ niệm lớn, nhớ cả một vùng quê, một ký ức xa xưa dội về.Tiếng guốc gỗ phải như thế nào mới có tác động lớn như thế trong tình cảm của ba tôi.Tôi muốn hiểu!
Tôi về lại Hội An ,ở trong ngôi nhà cổ của ông bà để lại.Ban đêm cái không gian cổ kính mờ mờ, tỏ tỏ.Tất cả trầm mặc, lặng lẽ đến độ nghe thấy cả tiếng cánh dơi đang bay.Tôi nằm một mình trên gác, thả hồn mình vào những suy nghĩ mông lung, rồi chập chờn đón giấc ngủ chuẩn bị kéo đến.Bất chợt, những tiếng guốc gỗ vang lên dọc con hè ngoài hiên đánh thức, làm cho tôi tỉnh ngủ.Tiếng guốc gỗ khoan nhặt ,không ồn ào, thả vào không gian đêm vắng như một lời mời gọi.Tiếng guốc gỗ của người bán trứng vịt lộn dạo đi từ xa đến gần thật nhẹ nhàng.Tôi lắng nghe tiếng guốc gỗ gõ trên vỉa hè lát đá ấy, hình như nó như những nốt nhạc ngân lên từ từ cho mình nghe rõ dần.Rõ là một nhịp điệu, mình thấy hiện lên một con người nhẫn nại, chăm chỉ.Tiếng guốc gỗ không gõ vào những phiến đá vỉa hè một cách mạnh bạo, phải là người đi đứng đoan trang, nhẹ nhàng mới có tiếng guốc gỗ gõ đẹp như vậy.Rồi đến gần, tiếng guống gỗ gõ mạnh hơn, nhưng không vội vàng mà rõ từng tiếng, tôi hiểu, tiếng guốc gỗ ấy là của người chịu khó, làm việc nào ra việc nấy. Bất chợt một tiếng rao như hát cất lên :" Ai trứng vịt lộn đây!", tiếng guốc gỗ vẫn gõ đều đặn, giống một điệu nhạc nâng tiếng rao như hát ấy luyến láy bay thêm xa trong đêm thanh vắng.Nghe tiếng guốc gỗ ấy cùng với tiếng rao đẹp như vậy dù có buồn ngủ mấy ,cũng phải tỉnh. Tiếng guốc gỗ cùng lời rao đi xa dần, để lại trong tôi một sự luyến tiếc, chờ đợi y như mình phải tiễn nguời yêu đi xa mong có ngày gặp lại.
Tôi hiểu, phố cổ Hội An đẹp, cũng do có những ngôi nhà cổ tường rêu phong, một chứng nhân bất diệt của thời gian.Hội An còn đẹp nữa, bởi có những tiếng guốc gỗ gõ nhịp xuống vỉa hè hằng đêm.Tiếng guốc gỗ ấy là mạch sống, là một ký ức của những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Hội An.Tiếng guốc gỗ làm cho tình cảm con người gắn với quê hương hơn.