THỐNG KÊ WEBSIE
Khách đã truy cập: 104717
Khách đang online: 1
 
 
THÔNG BÁO NEWS
       
     
Tác Phẩm
     
 
  VỚI HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH

 

 

        BÀI 2

 

 

 

                  VỚI HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH

 

 

 

                         - PHÓNG VIÊN (PV): Chào anh !

                         -HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH( HDVDL): Chào em! Gớm, trông em xinh thế. Cứ như “ tây”, đẹp không chịu được.

                         - PV: Anh nghiêm túc lại một chút có được không?

                         - HDVDL: Anh có tính ấy, cứ thấy gái đẹp cả ta lẫn tây mà không làm gì được thì hơi…khó chịu. Anh xin lỗi em.Vậy em gặp anh để làm gì ?

                         - PV: Các anh trong toàn soạn Bản báo yêu cầu em đến gặp anh để xin một cuộc phỏng vấn.

                         - HDVDL: Ơ! Thế báo chí nước mình cũng quan tâm đến du lịch ghê nhỉ! Giờ anh mới biết đấy.

                         - PV: Anh nói thế làm em ngạc nhiên. Chẳng lẽ anh lại ít đọc báo ?

                         - HDVDL: Nói cho thật chính xác, là bọn anh không đọc thì đúng hơn. Vì đọc sách, báo làm gì cho nó mệt, lại tốn thời gian. Anh dẫn khách đi cả ngày về đến khách sạn quá mệt, ăn uống, tắm rửa xong là lăn ra ngủ.Còn thì giờ đâu…

                          -PV: Anh có hay xem ti vi?

                          - HDVDL: Đi cả ngày, nước non, con người, súc vật, ô tô, tàu bò… thu hết cả vào mắt, nhìn cảnh thực chán chê. Về khách sạn ở ti vi toàn cảnh giả, xem làm gì nữa …

                          - PV: Nếu như khách du lịch người nứơc ngoài muốn tìm hiểu một di tịch lịch sử, một công trình văn hoá …anh sẽ giới thiệu như thế nào?

                          - HDVDL: Anh sẽ bắt họ mua một cái catalô giới thiệu những di tích, công trình văn hoá đó, để họ đọc. Còn không có Catalô anh sẽ tìm người biết di tích đó, giới thiệu rồi anh dịch lại.

                          - PV: Nhưng…giả sử lúc đó không có Catalo, cũng không có người hướng dẫn mà anh nhờ giới thiệu, thì anh làm thế nào ?

                          - HDVDL: Thì anh sẽ nói, trước hết bằng tiếng Việt.

                          - PV: Anh nói như thế nào ?

                          - HDVDL: Anh nói : “ Hỏi gì mà lắm thế? Tôi không biết”.Tất nhiên lúc đó sẽ có rất nhiều khách du lịch người nước ngoài sẽ ngơ ngác, người nọ nhìn người kia, không biết anh đang nói gì? Em thấy không ? Họ không hiểu anh nói, như vậy anh còn phải giới thiệu làm gì nữa. Lúc đó anh rất lịch sự, nhún vai, mời họ đi tham quan tiếp. Đi đến bao giờ mỏi chân, anh mời họ nghỉ. Lúc đó khách du lịch người nước ngoài to béo phốp pháp còn sức đâu mà hỏi tiếp…

                          - PV: Chẳng lẽ anh đi hướng dẫn khách du lịch người nước ngoài mà không giúp họ đựoc một điều gì chăng ?

                          - HDVDL: Có chứ ! Anh dẫn họ đến các Shop cho khách mua hàng. Nhất là các Shop quen, mình càng dẫn khách tới.

                          - PV: Chắc chắn khách du lịch người nước ngoài sẽ rất cảm ơn anh ?

                          - HDVDL: Khách du lịch người nứơc ngoài có cảm ơn anh không ? Anh không cần biết, nhưng chắc chắn các Shop phải “ lại quả” cho anh…

                          - PV: “ Lại quả ” là như thế nào ?

                          - HDVDL: Nghĩa là phải chi phần trăm trong số tiền mà các Shop bán được.

                          - PV: Thế các Shop ấy không có “ phần trăm ” cho anh, hoặc “ phần trăm ” ít ?

                          - HDVDL: Anh sẽ cho các Shop ấy nghỉ, nghỉ cho béo! Lúc ấy khách du lịch người nước ngoài có thích, anh cũng không dẫn vào, hoặc anh sẽ “ doạ” cho khách sợ:” “Các ông, các bà vào đó mua hàng, họ “ chém” ông, các bà sạch ví. Khách là người Việt Nam cũng không dám vào đó! Ở đấy họ bán toàn hàng đểu”. Nói như thế làm sao khách du lịch người nước ngoài dám vào mua hàng nữa. Vì thế, em biết không ? Các Shop sợ anh lắm. Họ coi anh là “ thượng đế” chứ không phải là khách hàng.

                       - PV: Ngoài chuyện đó ra, anh còn giúp khách du lịch người nước ngoài  việc gì nữa ?

                       - HDVDL: Nhiều chứ ! Nhiều khoản ngoài kế hoạch…

                       - PV:Anh có thể cho độc giả Bản báo biết được không ?

                       - HDVDL: Có những khoản Tây thích, ở bên Tây thì tha hồ, còn bên ta… cũng tha hồ, nhưng lại dấm dấm, dúi dúi… ví dụ khách Tây nhờ anh tìm “ gà móng đỏ “ chẳng hạn.Anh lấy được tiền cả hai, Tây và “ gà”. Mà thôi, ai lại nói điều đó ra đây với em.Có một chuyện mới toanh, anh muốn kể với em. Hôm vừa rồi, anh đã cho một ông Tây đi du lịch “ hoang dã ” một đêm trên đảo hoang không mất tiền. Ông ấy sướng chết đi được.

                      - PV: Sao em lại nghe người ta nói là anh bỏ quên ông ấy trên đảo?

                      - HDVDL: Không phải! Dư luận đồn thổi không đúng về anh. Để anh giải thích cho em nghe. Ông ấy muốn “ du lịch hoang dã ” không mất tiền, tuy ông ấy không nói ra, nhưng anh đoán đúng và đáp ứng.

                     - PV: Anh để một mình ông ấy trên đảo hoang, nhỡ đâu ông ấy bị rắn cắn, hoặc bị đau ốm bất tử, thậm chí bị trấn lột…chẳng lẽ anh không lo sao ?

                     - HDVDL: Ối giời! khách người nước ngoài sang ta du lịch đã từng bị rạch túi, bị tông xe , bị bọn ăn xin quấy rầy…Rồi có lúc ở khách sạn mang tiếng năm sao mà nấu ăn thế nào , “ tào tháo” đuổi cả đoàn…mà họ đâu có ngán, vẫn sang ta ầm ầm. Huống hồ đây lại được ở đảo hoang có một mình, không hề có những thứ anh vừa kể, an ninh bảo đảm, tha hồ thưởng thức trời, sao, mây, nước…Nên thế, khi về khách sạn kiểm tra lại khách, thấy thiếu một người, anh không lo lắm, yên tâm làm một giấc cho đến sáng. Anh nghĩ, thế nào “ Bố” ấy cũng mò về được. Hôm sau, đúng như thế!

                     - PV: Người khách du lịch ấy tự đi về hay ai đưa ông ấy về cho anh ?

                     - HDVDL: Dân mình đưa ông ấy về. Em có biết tại  sao không ? Tại vì nước mình là “ toàn dân làm hướng dẫn viên du lịch”. Dân mình không biết ngoại ngữ, họ sẽ “ nói” bằng tay, khách Tây hiểu hết. Đôi lúc anh cũng làm thế, khách Tây hiểu ráo trọi.

                    - PV: Khi ông Tây đó về, “ dung nhan” ông ấy như thế nào ? Anh có thể tả cho em biết đựơc không ?

                        - HDVDL: Được chứ ! Ông ấy trông mặt mũi cứ như ngươì về bét của cuộc thi chạy Maratông dài hơn bốn mươi cây số, bác sỹ chuẩn bị tiếp nước. Về đến khách sạn ông ấy lăn đùng ra ngất. Thế mới xứng là “ du lịch hoang dã “ chứ. “ Du lịch hoang dã ”mặt mũi cứ phây phây như “ Tây” thì thà ở nhà còn hơn…

                       - PV: Ông Tây ấy có cảm ơn các anh không?

                       - HDVDL: Ông ấy có biết tiếng Việt đâu mà nói “ cảm ơn!”.Tuy nhiên bày tỏ thái độ thì có !

                       - PV: Ông ấy bày tỏ thái độ như thế nào?

                       - HDVDL: Khi tỉnh dậy, nhìn thấy anh, ánh mắt ông ấy căm thù, hằn tia máu, hàm răng nghiến kèn kẹt. Có lẽ “ Bố” ấy  muốn tả lại khí phách hiên ngang của tối hôm qua,  một mình đã chống lại đói, khát, muỗi, rận và cả…ma nữa. Anh nhìn ông ấy phục lắm !

                       - PV: Theo anh ! Liệu ông ấy có qua lại để “ du lịch hoang dã” một lần nữa không ?

                       - HDVDL: Có lẽ có ! Vì một đêm “ du lịch hoang dã” trên đảo, ông ấy về lại khách sạn, tuy kế hoạch du lịch còn dài, nhưng ông ấy vội vội vàng vàng yêu cầu anh thu hết đồ đạc để về nước, bỏ cuộc du lịch không cần bồi hoàn tiền. Theo suy nghĩ của anh! Chắc ông ấy “ khoái”  du lịch “ Hoang dã” kiếu đó nên muốn nhanh về nước thông báo cho mọi người sang Việt Nam làm một cữ du lịch “ hoang dã “ cho đã. Nhưng…

                      - PV: “ Nhưng”…sao anh ?

                      - HDVDL: Nhưng…muộn rồi ! Tổng cục du lịch không cho làm kiểu đó nữa, vì sợ khách “ sang đông” không có chỗ chứa. Tiếp đến , Tổng cục yêu cầu công ty  phải có hình thức cảnh cáo anh vì đã làm “ du lịch hoang dã ” không xin phép kèm theo lời “ nhận xét”: “ Vô ý thức, vô trách nhiệm”.

                      - PV: Anh có thể tự đánh giá trình độ ngoại ngữ cũng như đạo đức nghề nghiệp của mình cho độc giả Bản báo biết được không?

                       - HDVDL: Được chứ ! Trình độ ngoại ngữ của anh đủ để nói chuyện với khách lúc “ chào buổi sáng”. “buổi chiêù ” , “ buổi tối” và những việc lặt vặt khác khi khách hỏi. Còn đạo đức nghề nghiệp, anh xin lỗi em, anh làm gì có mà “ đánh gía”…

             

              

 

                        

 
     
@ 2009. All rights reserved.
Design by A2ZDesign Group
Trang chủ   ::   Giới thiệu   ::   Ý kiến bạn đọc   ::   Thư viện ảnh   ::   Góp ý   ::   Liên hệ